Nỗi đau của gia đình "rước rắn vào nhà"

Chủ Nhật, ngày 03/11/2013, 17:00

Chỉ trong một ngày người vợ đang mang bầu cùng đứa con vừa chập chững biết đi bị kẻ làm mướn sát hại, anh Du như người đã chết.

Ngày qua ngày ôm di ảnh vợ con triền miên khóc, nước mắt cạn khô anh như người mất hồn. Rất nhiều lần anh còn định theo vợ xuống suối vàng để chạy trốn nỗi đau hiện tại, nhưng may mắn người nhà phát hiện rồi ngăn kịp.

Đại họa đến từ kẻ làm công máu lạnh

Trở lại khu phố Bình Đáng, (P.Bình Hòa, TX. Thuận An, Bình Dương), hai năm sau thảm án dẫn tới cái chết bi thảm của thai phụ Lê Thị Lan (SN 1987, Thiệu Giao, H. Thiệu Hóa, Thanh Hóa) và bé Lê Thị Phương (SN 2009, con gái chị Lan) gây chấn động dư luận. Dù thời gian đã lùi xa nhưng chỉ cần nhắc đến "thảm án vựa ve chai" thì người dân quanh đây ai cũng kể tường tận. Sau vụ việc đau lòng đó vựa ve chai phá sản, mất vợ mất con, chỉ còn lại người chồng trẻ là Lê Đăng Du (SN 1987) trơ trọi giữa biển đời. Chúng tôi gặp lại anh vào một ngày cuối tháng 10, mọi thứ gần như không thay đổi, chỉ có điều trên khuôn mặt anh luôn mặc định một nỗi buồn khôn tả. Anh không muốn nhắc đến nó nữa, bởi một lần gợi nỗi đau lại dội về, như thắt ruột, như cứa vào tâm can của một người từng đứng trên chất ngất của sự tuyệt vọng.

Anh kể, ngày chưa xảy ra chuyện bi thảm, anh có một gia đình hạnh phúc và kinh tế vững vằng với nghề buôn bán thu lượm ve chai. Nhưng tên ác nhân đã đạp đổ, cướp đi tất cả, đẩy anh vào tận cùng bi bát của cuộc đời. "Tôi đã hoàn toàn trắng tay kể từ ngày hôm đó", anh Du giọng trầm buồn. Anh kể, vợ chồng anh đều cùng quê, xuất thân trong gia đình nghèo khó, cùng tha hương vào Bình Dương mưu sinh, cả hai gặp nhau và nên duyên vợ chồng. Anh vốn chăm làm, vợ lại siêng năng, chẳng mấy chốc tích được ít vốn. Nhiều lần bàn tính, hai vợ chồng quyết định nghỉ làm công nhân, chuyển sang buôn bán đồ phế thải để thoát cảnh làm thuê. Nhờ biết cách tính toán làm ăn việc kinh doanh ve chai thuận lợi, mỗi tháng đều cho lãi cao. Cơ sở thu mua ngày càng lớn mạnh, anh quyết định mở rộng mạnh lưới kinh doanh, thuê nhân công về làm, không ngờ đó lại là định mệnh đối với gia đình mình.

Điềm báo trước  từ cháu bé?

Chia sẻ với PV, bà Nguyễn Thị Duyên cho hay, trước ngày vụ việc xảy ra, (bé Phương con gái anh Du) đã nói với bà: "Cháu sẽ đi xa không chơi với nội được nữa". Lúc đó bà cũng thấy bất ngờ vì không biết tại sao cháu mình mới 2 tuổi lại có thể nói được một câu trơn tru như vậy. Sau ngày cháu mất, bà Duyên mới hiểu được ý của đứa cháu tội nghiệp. Bà bảo đó là một điềm báo kỳ lạ, bà dằn vặt rằng, nếu biết lắng nghe thì có thể tai ương không đến phũ phàng như thế.

Mọi chuyện bắt đầu từ ngày anh quyết định mướn thêm người phụ việc. Nhưng chưa cần treo biển tuyển, thì Nguyễn Văn Quân (quê Thủy Liễu, H.Gò Quao, Kiên Giang) tới xin việc. Lúc đầu nhìn thấy vẻ bề ngoài của hắn đầy bặm trợn nhưng không hiểu sao anh chị đều gật đầu đồng ý. Vào làm Quân không đóng góp được bao nhiêu, chỉ ưa ăn nhác làm, chưa đầy một tháng sau thì nghỉ hẳn. Thế nhưng, dù nghỉ việc hắn vẫn lượn lờ quanh vựa phế liệu của anh, nhiều lần nhìn thấy nhưng công việc quá bận chẳng ai quan tâm để ý làm gì. Vào buổi sáng ngày 30/8/2011, không hiểu sao tên cô hồn ấy tới gõ cửa từ rất sớm, hắn nói có mối bán rất nhiều đồ và muốn nhờ anh đi xem rồi sẽ bán lại. Thấy không đáng tin tưởng, anh Du từ chối, hắn vội vàng bỏ đi. Khoảng 8h sáng cùng ngày, anh có việc phải sang nhà nội, tại vựa ve chai lúc đó chỉ có vợ anh và đứa con nói chưa tròn tiếng. Lợi dụng nhà vắng đàn ông tên Quân quay lại và đột nhập vào nhà để trộm.

Khi hắn đang lục lọi thì đứa con nhỏ phát hiện la khóc, chị Lan làm việc sau nhà liền chạy vào hô hoán thì Quân cầm đoãn sắt vụt tới tấp vào đầu khiến chị bất tỉnh tại chỗ. Xong xuôi hắn kéo hai mẹ con vào phòng định dở trò đồi bại thì cháu bé khóc. Đúng lúc đó, chị Lan tỉnh dậy, lần này hắn dùng gậy sắt đánh vào đầu khiến hai mẹ con chị Lan chết tại chỗ. Một lúc sau anh Du đi xe máy về, tên sát nhân lao từ trong ra định chạy thoát thế nhưng bị anh và mọi người hô hoán khống chế. "Khi nhìn thấy vợ con nằm trên vũng máu tôi chết sững, không còn biết gì nữa", anh Du không ngăn được nước mắt kể. Nói đến đây ông Lê Văn Chư (SN 1957), cha của Du giọng căm phẫn: "Nhìn cảnh con dâu và cháu chết thảm, còn thằng Du ngất lên ngất xuống mà lòng tôi tan nát. Ngày ra tòa thằng sát nhân ấy chỉ bị tuyên án 15 năm tù vì lí do chưa đủ tuổi vị thành niên. Kẻ sát nhân sau 15 năm lại có thể quay lại cuộc đời, còn con, cháu tôi thì vĩnh viễn ra đi". Quá khứ đè nặng

Sau thảm án, từ một thanh niên lanh lợi, tháo vát ngày nào nay Du bỗng trầm tính hẳn. Anh ít nói, ít tiếp xúc và dễ động lòng, đặc biệt gần như anh không nở nụ cười, không có một giấc ngủ trọn vẹn. Bên chiếc bàn nhỏ bám đầy bụi của nhiều ngày không được lau chùi, anh Du nghẹn ngào ngồi kể: "Từ ngày vợ con mất tôi không còn đủ sức để gượng dậy để tiếp tục công viêc kinh doanh phế liệu nữa. Tôi khóc nhiều và bỏ bê tất cả. Vựa phế liệu nằm ngay mặt tiền, đang ăn nên làm ra thì khi xảy ra chuyện người ta sợ thế là bỏ mối, tôi trắng tay. Một người bạn của tôi đã đến đặt vấn đề, tôi đồng ý sang lại mặt bằng, quay về sống trong căn nhà ghép bằng những tấm tôn gần nhà cha mẹ. Rất nhiều lần tôi đã tìm đến cái chết mà đều bị mọi người can ngăn".

Ngồi cạnh người con trai, bà Nguyễn Thị Duyên (SN 1960) đau xót nói: "Sau ngày vợ chết, 3 tháng ròng nó chỉ ăn chay, ngồi một chỗ niệm kinh Phật cầu siêu cho vợ con mà không một bước ra khỏi nhà. Suốt ngày ngồi ôm di ảnh vợ con khóc ngất. Không ăn, không ngủ người gầy đét như xác khô không hồn, lòng tôi lại đau như cắt. Nhiều lần chúng tôi khuyên nó về quê cho khuây khỏa nỗi buồn như cháu một mực không chịu. Rồi mấy người bạn bảo nó đi gặp bác sỹ tâm lý, nó gắt lên: "Con có thần kinh đâu mà tâm với chả lý". Nhiều lúc muốn con kiếm việc gì làm cho nó vơi đi nỗi buồn thì cháu lại nói: "Làm để làm gì? Tiền có mua được vợ con của con lại không?". Nghe con nói như vậy mình cũng không biết phải nói làm sao với nó nữa".

Cứ thế, những người thân của Du tìm mọi cách để động viên, san sẻ bớt muộn phiền nhưng dường như lần tổn thương quá lớn ấy vẫn không làm anh nguôi ngoai. Nhìn em trai mình giờ đây chỉ sống trong những ký ức đau buồn, anh Lê Đăng Trung (30 tuổi) cho biết, dù thương em và muốn giúp đỡ rất nhiều nhưng gần như bất lực. Theo anh, Du bị tổn thương quá nặng, nỗi đau gặm nhấm trong thời gian dài và có thể trở thành bệnh lí. Nhiều lúc anh em gặp nhau, anh chỉ động viên dăm ba câu để Du lấy lại niềm tin và tiếp tục sống. Nhưng bao lần vẫn thế, Du vẫn tự mình im lặng, ngồi gặm nhấm với quá khứ đau thương.

Giờ đây nước mắt của người chồng trẻ đã không còn đủ để rơi khi nhìn di ảnh vợ, con nữa. Anh vẫn mang trong mình nỗi đau trĩu nặng, một vết thương không thể lành lặn. Chúng tôi không đề cập đến những dự tính cho tương lai với người đàn ông bất hạnh ấy. Những gì người thân đã bên cạnh động viên suốt hai năm qua dường như vẫn chưa thể đưa anh thoát khỏi "vòng kim cô". Nỗi đau ngày ngày vẫn siết chặt cuộc đời anh.

Đối tượng thoát án tử hình

Theo cơ quan điều tra Công an tỉnh Bình Dương thì lúc bị bắt, đối tượng đã dùng chứng minh nhân dân giả để khai báo là sinh năm 1982. Tuy nhiên, theo xác nhận của chính quyền ở quê nơi đối tượng cư trú thì hắn chưa đủ 18 tuổi. Do đó, năm 2012 phiên tòa xét xử tại TAND tỉnh Bình Dương tuyên phạt Nguyễn Văn Quân 15 năm tù giam với hai tội danh "giết người và trộm cắp".

Theo Minh Tuấn (Gia đình & Xã hội)
   
  • Các chuyên mục khác