Cuối cùng, anh đã tìm thấy em!

Thứ Bảy, ngày 22/12/2012, 16:23
Sự kiện: NOEL 2017

Em gục vào lòng tôi, òa lên khóc nức nở... và ôm chặt tôi dưới dàn hoa giấy

Phần 1: Em đi để lại chiếc quần legging

Phần 2: Đến với tôi vì tình một đêm

Phần 3: Chiếc legging trên ghế sofa

Phần 4: Tôi chỉ là kẻ thay thế

- Chuyện đến mức như thế rồi à? - Cậu bartender, nay tự mở một quán bar nhỏ trên phố cổ, vẫn nhận ra tôi, đưa tôi ly Martini và cười.

- Ý cậu là sao?

– À không, em chỉ nghĩ lại câu anh nói với em lần trước, không phải anh đến tìm em vì thế?

Tôi không trả lời, chỉ nhìn cậu, chờ đợi. Tôi cũng không rõ mong chờ gì ở cậu nữa.

Quay về quán bar lớn trên phố chính sau hơn nửa năm, không thấy cậu đứng quầy rượu đèn led quen thuộc, tôi hỏi quản lý mới biết cậu đã dành đủ tiền để làm ăn riêng.

- Đã ai từng khen cậu có trực giác tốt chưa?

- Có ai làm nghề này mà không quan sát nhiều, anh ở một nơi lâu sẽ có mùi nơi đó mà chính anh không nhận ra, phải đứng ngoài, tách biệt, anh mới biết mình đã nhàm chán bốc mùi tới mức nào. - Cậu buông câu triết đời nửa vời, rồi đứng dậy, đi vào lấy quyển sổ bìa da cũ, rút đưa tôi một name card.

- Bạn cô ấy, cô anh từng gặp, nếu anh còn quan tâm. Hôm đó, khi em định quay lại đưa cho anh thì anh đã về mất. Em nghĩ rồi anh sẽ cần đến nó.

Cậu nói liền một hơi, như thể đang đưa tôi chìa khóa kết nối mối quan hệ bí mật. Tôi cầm tấm thiệp nhìn kỹ. Một cái tên lạ, công ty nổi tiếng, số điện thoại dễ nhớ. Giờ tôi mới đi tìm lại từng thứ, liệu có khi nào quá muộn?

Cô bạn nhấc máy sau hồi chuông chờ thứ năm. Giới thiệu một lúc, tôi nhắc đến tên Minh. Ở bên kia im lặng, chỉ còn vang tiếng rung đều đặn như máy giặt ở chế độ vắt.

- Anh có quan hệ nào với Minh? - Câu hỏi dò xét thận trọng hơn là sự hạch sách thông thường.

- Tôi gặp cô ấy hai lần trước khi Minh lấy chồng nhưng rồi mất liên lạc.

– Hai lần nào? Trước đám cưới bao nhiêu lâu? Tại sao lại mất liên lạc?

Tôi lúng túng, không biết trả lời sao cho phải.

- Anh nói một người bạn cho anh số tôi, là ai?

Tôi do dự, rồi nhắc đến tên cậu bartender. Lại chỉ có tiếng máy giặt từ xa.

- Tại sao giờ anh mới gọi?

– Tôi không hiểu câu hỏi của cô.

– Tại sao lâu thế rồi, anh mới gọi?

– Tôi có chuyện cần nói với Minh. Tôi cần gặp cô ấy. Tôi khẳng định chắc chắn, tôi không nói muốn, tôi nói cần, như một sự cần thiết.

Tiếng máy giặt lại vang lên, rồi chậm lại, rồi tít tít tít. Rồi tiếng thở dài.

- Minh hủy hôn trước đám cưới năm ngày. Cô không giải thích với ai, chỉ gọi điện xin lỗi từng người một. Chuyện cũng rùm beng nhưng ngay sau đó Minh rời khỏi Hà Nội, cắt đứt mọi liên lạc. Cô ấy không ở đây nữa đâu.

– Cô có biết giờ Minh ở đâu không?

– Hội An, tôi chỉ biết có thế. Anh có định tìm cô ấy?

Tôi gật đầu nhưng chắc bên kia không thể hiểu, nên tôi lại nghe tiếng thở dài, rồi dập máy.

- Cậu định làm gì, tìm cô ấy? Cậu định vào Hội An tìm cô ấy? Tôi nhìn lên bóng mình hắt lên tường trong đêm, nghe gã nói, day nhẹ thái dương trong vô thức. Thông tin quá nhanh và nhiều, não tôi không kịp phản ứng cho đúng trạng thái cảm xúc. Tôi có vui mừng vì em hủy hôn? Tôi có choáng váng vì em quyết rất nhanh và không cần ai hiểu lý do? Tôi có hy vọng rằng tôi là lý do? Nhưng sau bao nhiêu lâu thế rồi, còn có nghĩa lý gì không? Cô bạn nói đúng, tại sao lâu thế rồi tôi mới gọi?

Tôi không để mình nghĩ nhiều nữa, đặt vé máy bay vào Đà Nẵng chuyến gần nhất. Đêm nay trời mưa, ánh sáng trắng rọi vào giường cũng trở nên lờ mờ những vệt nước xám đầy ám ảnh. Sau bao nhiêu lâu, nỗi nhớ em vẫn đầy như thế.

Xuống sân bay Đà Nẵng, sau khi gọi điện thu xếp công việc cho nhân viên, tôi nhắn tin cảm ơn cô bạn, nói là sẽ tìm Minh. Cô bạn gọi lại ngay sau đó, hỏi tôi địa chỉ email. Tôi thuê phòng tại một khách sạn bình dân giữa trung tâm, mua bản đồ và khoanh vùng những nơi có thể tìm thấy em, có thể nhìn thấy em.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời nắng và xanh ngăn ngắt. Chẳng phải là người lạc quan, quen với những con số và xác suất, tôi hiểu việc tìm em không dễ, ngay cả khi Hội An còn bé hơn một quận của Hà Nội. Biết làm sao, phải thử mới biết được, tôi tự nhủ.

Những ngày tiếp theo, tôi lang thang khắp dãy nhà cổ, chỉ nhìn người và bấm máy ở mọi góc độ tôi nhìn thấy, gạch lên bản đồ những đoạn tôi đi qua. Chưa nhìn thấy em nhưng tôi biết em ở đâu đó, chắc chắn trong những con phố này. Gã không nói nhiều nữa, cũng không cười vào trực cảm của tôi, chỉ thi thoảng nhắc về tiến độ công việc và tài liệu cần thiết, như gã vẫn làm từ trước đến nay.

Cuối cùng, anh đã tìm thấy em! - 1

Tôi đã tìm thấy em sau chín ngày lang thang ở Hội An (Ảnh minh họa)

Đến ngày thứ năm, tôi nhận được email cô bạn, với một bức ảnh chụp khung cửa sổ. Đây là từ phòng Minh nhìn ra, tôi cũng không nhớ rõ địa chỉ. Lời nhắn ngắn gọn như chiếc phao cứu sinh ném vô định ra giữa biển khơi. Nhưng chỉ cần thế là đủ. Khung cửa sổ bằng gỗ, chữ nhật, màu xanh, không có ban công nhưng đủ lớn để có thể ngồi uống trà bên trong và nhìn ra ngoài. Tôi hình dung em sẽ ngồi bên trong uống trà và nhìn ra ngoài. Nhưng cảnh vật bên ngoài rất mờ nhạt, chỉ lấy nét giàn hoa giấy trắng tím chạy ngang. Chỉ còn cách đi tìm lần lượt từng nơi một thôi.

Ngày thứ chín, đúng Giáng sinh, tôi tìm được chỗ em. Là một căn gác nhỏ, nằm quay lưng với khu chợ gần phía lên cầu. Tôi ngồi quán café gần đó chờ em xuất hiện, tự hỏi trong suốt thời gian qua, em đã nghĩ gì, làm gì, có bao giờ em nghĩ về tôi không? Tôi có là lý do quan trọng, hay chỉ là một phần nhỏ trong quyết định liều lĩnh của em.? Cuộc sống một mình ở đây, cảm giác như thế nào? Nhưng chắc gì em đã ở một mình? Giả định bất ngờ làm tôi nhận ra việc mình đang làm là quá đỗi bất thường, đột nhiên chỉ muốn quay lưng đi nhưng bỏ chạy thì đã quá muộn... Rồi tôi nhìn thấy em.

Em mặc quần Khakis, áo sơ mi lụa đơn giản, đạp chiếc xe màu xanh lơ với giỏ màu trắng lỉnh kỉnh đồ. Tôi vội vàng lao ra, gọi tên em. Lần đầu tiên tôi gọi tên em. Một vài người giật mình quay lại. Em nhìn thấy tôi, ngạc nhiên ngỡ ngàng. Vẫn bám chặt ghi đông xe, em đứng bất động, mắt mở to nhìn tôi tiến lại gần. Tôi cố ngăn mình khỏi nỗi vui sướng.

- Cuối cùng cũng tìm thấy em, mừng quá!

– Mừng quá? - Em lặp lại lời tôi, giọng nhỏ lạc đi, như không biết phải nói gì khác.

- Tại sao anh...? - Em không nói được hết câu nhưng cổ em hơi rung lên, bàn tay em như siết chặt hơn vào thanh kim loại. Tôi không giữ nữa, dựng chiếc xe lại, rồi nắm lấy bàn tay em, cười nhẹ nhõm.

- Anh đã nghĩ tất cả cũng chỉ đến thế nhưng mọi việc không dừng lại được, suy nghĩ về em dù anh có để lại phía sau cũng không dừng lại được.

– Nhưng anh không biết gì về em, em cũng… -  từng ngón tay em bấu lấy bàn tay tôi, ngược với lời phủ nhận yếu ớt.

- Nhưng em đã tìm tới anh và chờ anh lần nữa, anh còn tin vào điều gì khác? Đưa bàn tay lên áp má em, tôi nhận ra em gầy đi rất nhiều.

- Ổn rồi, đừng sợ nữa! Anh từng nói thế đúng không? - Tôi xoa đầu em, mặc cho giọt nước mắt vỡ ra. Giờ tôi chỉ cảm thấy em khóc. Em òa lên, ôm tôi dưới dàn hoa giấy giữa con đường nhỏ.

Ít ra chúng ta cũng không phải là người thay thế, tôi ngước nhìn lên khung cửa sổ, thấy gã mỉm cười hạnh phúc.

Hà Nội, mùa Giáng sinh 2012

Hết

Theo By G (Người đẹp)

Tin cùng sự kiện NOEL 2017

Ngoại tình thời nay Mất cả chì lẫn chài vì nhờ bạn thân quyến rũ vợ để ly hôn Mạnh sung sướng, cảm động lắm nên càng nung nấu ý định bỏ vợ để chung sống với Quỳnh Chi.
23/08/2017 09:18
Những chuyện gia đình Lý do vợ cũ cởi sạch đồ trả cho chồng giữa trung tâm thương mại Khi níu kéo không thành công, ng̀ười đàn ông tàn nhẫn ra tay tát thẳng vào mặt vợ cũ.
23/08/2017 08:08
Những chuyện gia đình Lý do oái ăm khiến mẹ chồng tự dưng bắt nàng dâu ra ruộng cấy 5 sào lúa Cô em chồng xui mẹ đòi lại mấy sào ruộng về cho tôi cấy để lấy gạo hai nhà cùng ăn. Tôi nghe mà giận sôi người.
23/08/2017 07:41
Tình yêu giới trẻ hiện nay Muốn được chồng tôn trọng, vợ phải nhớ điều này Điều đầu tiên phụ nữ muốn chồng được tôn trọng đó là phải biết chăm chút cho ngoại hình của mình.
23/08/2017 07:18
Tình yêu giới trẻ hiện nay Màn  " cưa "  trai bằng tờ 10 nghìn  " có một không hai " Câu chuyện "cọc đi tìm trâu" bằng tờ 10 nghìn đồng của nữ cựu sinh viên Kinh tế gây xôn xao.
23/08/2017 07:18
Clip hot Hốt hoảng bé gái kẹp tay vào cửa thang máy vì mẹ bất cẩn Clip người mẹ dán mắt vào điện thoại để con gái bị kẹt tay vào cửa thang máy khiến người xem rùng mình.
23/08/2017 06:00
Những ngành nghề không thể bỏ qua ở bậc Cao đẳng Đến hẹn lại lên, mỗi mùa tuyển sinh Đại học - Cao đẳng, phụ huynh và thí sinh lại “đau đầu” với việc chọn trường,...
23/08/2017 10:00
Bloomberg chê giáo dục Việt Nam: Tốt nghiệp trường  " xịn "  vẫn phải làm xe ôm Hôm 21/8, tờ Bloomberg đăng tải một bài phân tích cho rằng, chất lượng giáo dục tại các trường đại học của Việt Nam...
23/08/2017 08:10
Mẹ con không còn cuống cuồng lo đi làm, đi học muộn nữa nhờ cách này Mỗi sáng thời gian gấp rút và cuống cuồng nhất chính là việc mẹ con đều vội vã tìm giầy, áo khoác, túi xách rải rác...
23/08/2017 03:00
5 bước giúp cha mẹ  " cầm cương "  nhóc tỳ nghịch ngợm, không nghe lời Đừng để mất bình tĩnh mà nổi nóng, quát mắng khi các bé con nghịch ngợm, không nghe lời. Các chuyên gia khuyên cha mẹ...
22/08/2017 18:00
9 điểm mới của giáo dục TP.HCM năm học 2017-2018 Mặc dù còn nhiều áp lực về tăng học sinh (HS), quá tải trường lớp nhưng TP.HCM vẫn không ngừng đầu tư để đảm bảo đủ...
22/08/2017 16:00
Quy tắc 50:40:10 để chinh phục 8.5 IELTS Hiện là sinh viên năm cuối của Đại học Sư phạm TPHCM, đối với Nguyễn Chấn Minh, tiếng Anh không chỉ là ngành học, mà...
22/08/2017 14:00
   
  • Các chuyên mục khác