Đêm tàn của những đau thương (P.11)

Thứ Năm, ngày 27/02/2014, 00:10
Sự kiện: Đêm tàn của những đau thương

Kể từ khi lấy nhau, đây là lần đầu tiên Hoàng phải công nhận, Diên Vỹ rất đẹp.

Việc anh nhờ cô thực sự không quá khó khăn. Đó không phải là việc gì quá đỗi nguy hiểm. Chỉ là về nhà bố mẹ anh.

Nhưng, mọi thứ chỉ dễ dàng khi không có rắc rối với nó, còn Hoàng thì khác. Anh có rắc rối với tất cả: bố, mẹ, thậm chí là với em trai mình. Ngay cả với bản thân cũng là một vấn đề chật vật. Anh không biết rắc rối bắt đầu từ khi nào. Có lẽ, là từ ngày anh dấy lên sự căm ghét với đứa em trai ngoài giá thú.

Năm đó, cha anh mang về đứa trẻ bảy tuổi. Mẹ anh khóc nấc lên nhưng vẫn đón nhận nó, cùng thứ tình yêu anh khát khao được hưởng. Kể từ khi sinh ra, người ta nói rằng anh khắc với mẹ. Tuổi rắn và tuổi gà tự khắc sẽ xảy ra xung đột. Chính vì lẽ đó nên tuổi thơ của anh sống nhiều với ông bà hơn là cha mẹ.

Đứa em trai xuất hiện, một lúc tước đi tất cả những gì anh thầm mơ ước.

Năm 13 tuổi, anh đẩy thằng bé xuống bể bơi. Chỉ mong nhìn nó sặc sụa ho, chỉ mong nó quẫy đạp để cố gắng đoạt lấy mạng sống.

Kể từ đó, tất cả quay lưng với anh.

Năm 16 tuổi, anh phát hiện mình không thể rung cảm với con gái. Mà thường mơ về người con trai nào đó.

Ngày anh vào lớp 10, lần đầu tiên của anh là với Vũ, Tuấn Vũ, người con trai hơn anh 2 tuổi.

***

Bắt lấy đôi mắt của người con trai đầu gấu nhất trường, Hoàng lùi bước. Không phải vì Vũ là kẻ đầu gấu nhất, mà cách anh ta nhìn cậu, như thể khơi gợi hứng thú xâm phạm hay xé xác.

Hoàng không ghê tởm. Ngược lại, cậu cảm thấy trái tim mình như tan ra... trong cái nhìn siết chặt của cậu con trai đó.

Tuấn Vũ tiến lại gần cậu, phảng phất mùi thuốc lá. Cũng phải thôi, đã là đầu gấu, không ít thì nhiều trên quần áo cũng ám theo mùi khói đặc trưng này.

- Muốn nhập hội không?

- Có.-  Hoàng gật đầu.

- Được!

Rất nhanh, buổi tối đó, Hoàng không về nhà ông bà. Người con trai trang trọng và sạch sẽ, cùng mùi áo quần lúc nào cũng thoang thoảng mùi thơm đã từ bỏ lối sống của mình, để đắm say cùng Vũ.

Không chỉ một đêm, không chỉ ở nhà. Mà ở rất nhiều nơi.

Sau những ngày tháng ấy, trên người Hoàng xuất hiện những vết sẹo. Cậu đi đánh nhau cùng Vũ. Áo sơ mi đã hết chỉn chu. Chúng đều nhàu nát, nhăn nhúm. Cả màu trắng tinh không cũng mất dần mà thay thế bằng những vết hoen ố, bạc phếch.

Và mỗi lần bên Vũ, những vết sẹo trượt qua ngón tay cậu, khiến trái tim cậu càng khát khao ôm chặt anh hơn, ôm chặt lấy trái tim run rẩy tội nghiệp của mình.

Rồi Vũ chết.

Chỉ là cách tước đoạt mạng sống của một gia đình có tiền có quyền. Không may mắn như trên phim, Vũ chết. Trước khi Hoàng nhận ra sự đơn côi và tội lỗi của bản thân.

Đó là một vụ tai nạn. Vũ bị chuốc say, đua xe, và tai họa ập đến.

Hoàng biết, Hoàng biết người chuốc Vũ say là em trai cậu.

Và cậu biết, em trai cậu nghe lời ba chung của hai đứa.

Tước đoạt tình yêu môt lần chưa đủ, còn tước đoạt đến lần hai.

Và đó là lý do Hoàng muốn bảo vệ Du đến cùng. Lấy Diên Vỹ về, chỉ là để bảo vệ trái tim mình thôi đừng nứt toác nữa.

Chỉ là… muộn rồi.

***

Thắt cà vạt cho Hoàng, Vỹ cười. Cô đọc được sự căng thẳng trong từng đường nét cứng ngắc trên gương mặt anh. Cơ thể như gồng lên và hơi thở mỗi lúc một nặng nhọc.

- Đừng thở kiểu đấy, anh không thấy nhói đau bộ phận nào đó trong người sao?

- Cô biết cảm giác này chắc? - Anh liếc xéo cô, nhìn gương mặt cô cách mình không xa, lại chăm chú nhìn cô thắt nút cà vạt.

- Cảm giác căng thẳng, lòng bàn tay như bị kim châm, và tim cũng trở nên nhức nhối. Tôi biết chứ, cảm giác nào mà con người chả phải một lần trải qua.

- Vậy sao? - Anh gật đầu, rồi thả lỏng bản thân, bắt đầu nhìn lại cô một lần nữa. - Cô rất đẹp!

- Cảm ơn lời khen nhưng tôi biết, tôi có đẹp đến mấy cũng không can hệ đến anh.

- Phải, được rồi, chúng ta đi thôi! -  Anh nắm lấy cổ tay cô rồi kéo ra ngoài. Khóa cửa cẩn thận, cả hai bước vào thang máy rồi xống hầm để xe.

Im lặng.

Không phải là sự im lặng nặng nề.

Mà chỉ đơn thuần là im lặng để thời gian chậm rãi trôi đi, để cho đầu óc, tâm hồn thích ứng dần với những điều sắp tới.

- Đừng lo lắng, tôi có thể giúp anh mà! - Vỹ đặt tay lên mu bàn tay anh, rồi nắm chặt lại. Màu xanh lá lấp lánh, nhìn thẳng vào đôi mắt trầm lặng của người đàn ông thuộc về đời mình.

Người đàn ông thuộc về đời mình…

Vỹ lặp lại trong trí não, bất giác môi nhoẻn cười.

***

Đêm tàn của những đau thương (P.11) - 1

Dù cô có xinh đẹp, tốt bụng thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thể thay đổi được mối quan hệ của họ (Ảnh minh họa)

- Xuống thôi! -  Hoàng tháo dây an toàn, rồi mở cửa xe cho cô.

Mỉm cười, nắm lấy bàn tay anh, cô mang theo túi quà đã chuẩn bị sẵn rồi sánh bước cùng anh vào nhà.

- Bố, mẹ, con cùng Diên Vỹ về rồi đây!

Hoàng đẩy cửa bước vào, mỉm cười ấm áp. Cảm giác phải đóng kịch trong ngôi nhà của mình khiến anh muốn chạy khỏi đó thật nhanh.

- Về rồi, về rồi, các con vào đi! - Mẹ anh hồ hởi bước ra, thân mật kéo tay Vỹ và trao cho anh nụ cười trấn an.

Kỳ thực, bà rất yêu anh, chỉ là khoảng cách cùng thời gian đã khiến cho mẫu tử tình thâm phai nhạt dần. Anh mỉm cười với bà, sau đó đến bên bà dìu bà đi.

- Mẹ khỏe mà, thằng này, làm như mẹ già lắm không bằng ấy? Không cần đỡ mẹ, mau vào cùng bố và Tuyên đi!

- Vâng, nhìn mẹ khỏe con vui rồi. Con xin phép vào với bố. - Anh cúi đầu, kính cẩn, xa cách. Nghe anh khách sáo như vậy, mẹ anh có chút mất mát. 

- Được rồi, con vào đi! Mẹ cùng Vỹ đi chuẩn bị đồ.

Vỹ mỉm cười đáp lại bà, sau đó cùng bà vào bếp, tất bật làm nốt những món ăn còn lại.

***

Đứng trước phòng làm việc của bố, chính Hoàng cũng cảm giác áp lực. Như áp lực phải đối mặt với mảng quá khứ xa xăm, nơi anh bị vứt bỏ.

Anh đã cố gắng, kể từ sau cái chết của Vũ, anh đã luôn thúc đẩy bản thân mình tiến lên, thúc đẩy bản thân mình chạy thoát khỏi bầu trời này. Anh tìm đến Mỹ, tìm đến việc học, suốt những tháng năm tuổi trẻ, ngoại trừ Du, anh không có niềm vui nào khác nữa.

Anh làm tất cả chỉ để trở về, để bố công nhận anh. Công nhận anh là con ông, công nhận anh có thể thừa kế ông. Để có thể nhìn thấy ánh mắt tự hào nào đó lóe lên trên gương mặt ông dành cho anh.

Nhưng những cố gắng của anh đều không thế...

Mọi thứ vẫn theo như guồng quay cũ, chậm rãi bỏ rơi anh. Chậm rãi lãng quên anh. Như thể khi anh trở về, chỉ là một vị khách xa lạ.

Gõ cửa... anh bước vào.

Vẫn cảnh đó, bố ngồi trên chiếc ghế da màu nâu sẫm, trên tay cầm một quyển sách dày và Tuyên, em trai anh sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện, hai người nói chuyện với nhau, về những điều giúp khuôn mặt bố anh giãn ra cùng nụ cười.

Cảm thấy con tim nhức nhối.

- Bố, Tuyên, con đã về!

- Anh! - Tuyên, người đàn ông kém anh 3 tuổi mỉm cười. Gương mặt lộ vẻ mừng rỡ, nhưng không dám sỗ sàng chào đón anh.

- Về rồi à?- Ông nhìn anh, ánh mắt xa hơn một chút, nụ cười tắt ngấm, chỉ còn gương mặt lạnh lẽo, muôn thuở đối mặt với anh đều là bộ mặt ấy.

- Vâng, con và Diên Vỹ hôm nay mới về thăm được. Ba tháng qua hơi bận rộn nên bọn con chưa sắp xếp được thời gian. - Anh kéo ghế ngồi đối diện với ông, bên cạnh Tuyên, một cách tự nhiên như thể đó là việc hết sức bình thường.

Chỉ có bố và Tuyên giật mình. Anh chưa bao giờ ở gần hai người họ đến thế!

- Vậy sao, hai đứa vẫn hạnh phúc chứ?

- Vâng, bọn con vẫn vui vẻ.

- Anh, bao giờ em có cháu bế? - Nhận ra sự căng thẳng trong cuộc nói chuyện, Tuyên hồ hởi hỏi. Đến đây, hình như trong mắt bố anh có nét mừng rỡ.

- Anh chưa biết, chị dâu nói vẫn muốn kiếm thêm trong một năm nữa, chắc phải sang năm kia. -  Một năm, là thời hạn cô nói cô dành cho anh. Hết một năm, anh cũng có đủ khả năng bảo vệ Du và đón cậu về.

- Lâu thế sao? Vợ em đã mang bầu rồi đấy. Đi siêu âm rồi, là con gái. -  Tuyên cười tươi, anh vui vẻ nói về người vợ của mình.

- Ồ, chúc mừng chú, may mắn đấy nhé, "cày sâu trâu nái, con gái đầu lòng mà"!

Lần đầu tiên, lần đầu tiên trong suốt ba mươi năm trời, anh mới có cảm giác về nhà.

(Còn nữa)

Kể từ khi kết hôn với nhau, đây là lần đầu tiên Hoàng khen Diên Vỹ đẹp... và cũng là lần đầu tiên, anh dắt tay vợ về thăm gia đình. Cho dù cuộc viếng thăm gia đình chỉ là hành động để "che mắt" bố mẹ anh... nhưng dù sao, đấy cũng là bước chuyển biến tốt cho mối quan hệ của hai người. Liệu những toan tính của Hoàng có thành công hay không? Và nếu thành công, anh có đủ tự tin vượt qua tất cả để đến với Du? Hay anh sẽ chấp nhận tất cả... để chung sống với người con gái yêu thương anh hết mực? Mời các bạn hãy theo dõi phần tiếp theo vào lúc 0h00 ngày 28/02/1014.

Xem thêm các bài viết liên quan:

Đêm tàn của những đau thương (P.10)

Đêm tàn của những đau thương (P.9)

Đêm tàn của những đau thương (P.8)

Đêm tàn của những đau thương (P.7)

Đêm tàn của những đau thương (P.6)

Đêm tàn của những đau thương (P.5)

Đêm tàn của những đau thương (P.4)

Đêm tàn của những đau thương (P.3)

Đêm tàn của những đau thương (P.2)

Đêm tàn của những đau thương (P.1)

Theo B.T (Khampha.vn)
Giới trẻ 2017 Đoán biết tính cách theo loại giày mà nàng thường đi Bạn có biết rằng tính cách của nàng hiện rõ qua những đôi giày mà nàng đi hàng ngày.
18/08/2017 14:57
Những tâm sự hay Nỗi lòng vợ không thể  " lên đỉnh "  vì chồng khô khan Bên anh tôi chưa bao giờ thỏa mãn. Tôi chưa bao giờ biết được cảm giác "lên đỉnh" nó thế nào!
18/08/2017 14:09
Giới trẻ 2017 Hot girl TQ làm  " dịch vụ đặc biệt "  kiếm trăm triệu/tháng Mặc dù phải gánh chịu rất nhiều tiếng xấu nhưng họ vẫn không rời bỏ công việc này.
18/08/2017 12:02
Tình yêu giới trẻ hiện nay Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa (Phần 2) Cô không ổn chút nào, ngày mai anh đi có lẽ là lâu, rất lâu nữa họ mới có thể gặp lại nhau.
18/08/2017 12:00
Giới trẻ 2017 Thiếu nữ Hàn Quốc chui vào lồng vật vã để phản đối ăn thịt chó Bôi mực đỏ, chui vào lồng sắt vật vã, những cô gái yêu động vật khiến dư luận chú ý bởi hành động...
18/08/2017 09:38
Cụ ông 80 lấy vợ 28 tuổi, sinh liền 2 con Dù lấy vợ ở tuổi 80, nhưng ông Trọng vẫn thể hiện trách nhiệm của mình với vợ bằng cách sinh liền 2 con.
18/08/2017 09:33
Đại học Phương Đông xét tuyển nguyện vọng bổ sung đợt 1 năm 2017 Trường Đại học Phương Đông thông báo điểm xét tuyển nguyện vọng bổ sung đợt 1 năm 2017 cho tất cả các ngành đào tạo...
18/08/2017 16:00
Học phí năm học 2017-2018 tại TP.HCM Sở GD&ĐT TP.HCM vừa có văn bản gửi đến các trường trên địa bàn TP về hướng dẫn thu, sử dụng học phí và các khoản thu...
18/08/2017 13:00
Tăng điểm sàn không cứu được sư phạm! Có nâng điểm sàn lên cũng chẳng kéo được thật nhiều thí sinh điểm cao nộp hồ sơ vào sư phạm.
18/08/2017 11:00
Siết chặt chỉ tiêu ngành sư phạm Sáng qua (17/8), Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã có buổi làm việc với Bộ GD&ĐT và các chuyên gia giáo dục, lãnh đạo các...
18/08/2017 08:20
Bạn sẽ làm con gái tổn thương nếu nói những lời này Các bé gái rất nhạy cảm về mặt cảm xúc, đặc biệt là khi bắt đầu phát triển và bước vào tuổi dậy thì, rất dễ bị ảnh...
18/08/2017 03:00
Không bao giờ là quá sớm để dạy con quản lý chi tiêu Dạy trẻ tầm quan trọng của việc tiết kiệm tiền là một kỹ năng không bao giờ được coi là quá sớm. Dưới đây là 7 mẹo để...
17/08/2017 17:05
   
  • Các chuyên mục khác