Dường như em đã yêu (p.15)

Thứ Hai, ngày 22/04/2013, 00:16
Sự kiện: Dường như em đã yêu

San nhận ra rằng mình đã yêu Rượu Vang nhưng lý trí nhắc nhở cô không được phép nói ra điều đó.

San đến quán bar. Tìm quên trong men rượu và tiếng nhạc ầm ĩ. Cô muốn uống cho quên cuộc đời này nhưng, mọi thứ cứ hiện ra, mồn mồn và rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ. San càng uống càng thấy mình tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Trên sân khấu, cô gái với thân hình nóng bỏng đang dần dần trút bỏ xiêm y. San cười khẩy, dù không phải là kẻ thích phán xét người khác nhưng với những hành động như thế thật là ngu ngốc.

Khuôn mặt cô gái kia sao quen quá vậy!

“Mai Chi!”

San nhận ra Mai Chi cho bởi lớp trang điểm chẳng đủ để che đi khuôn mặt ấy.

San tức giận, cơn giận ngùn ngụt bốc lên. Cảm xúc đến rất tự nhiên... nếu đó là ai thì San không quan tâm nhưng đằng này lại là Mai Chi. Người vẫn có một sự liên hệ nho nhỏ trong cuộc sống của San.

-    Buông tôi ra! - Mai Chi hét lên.

San kéo Mai Chi thoát khỏi đám đông  ra ngoài. Cô vứt cho Mai Chi chiếc áo khoác bởi toàn thân cô ấy đang run lên qua những mảnh áo quần mỏng tang.

-    Chị nghĩ chị là chị tôi hay sao mà có quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi? Chị cút đi.

Mai Chi nhìn thẳng vào mặt San với thái độ tức giận, hỗn láo. Vốn dĩ cô ta đã chẳng coi San ra gì từ lâu rồi.

   Về nhà đi.

-    Tôi không về.

-  Thế thì tùy, có nhiều cách để quên đời nhưng cách vừa rồi là cách ngu ngốc nhất mà tôi từng thấy. -  San nói rồi định quay đi.

-    Chị có gì mà đòi lên lớp tôi? Hóa ra vì chị mà tôi đã khổ sở sống trong sự lạnh nhạt của mẹ 20 năm nay, hóa ra vì chị mà anh Lâm lúc nào bên tôi cũng như người mất hồn. Chị là đồ phá hoại. Chị nên chết đi.

San chết lặng. Quay lại nhìn Mai Chi, mắt nhòe nước và đầu óc rối tung. Đôi mắt San căm giận nhìn cô.

-     Tôi xin lỗi!

-    Chị xin lỗi mà được ư, trả mẹ cho tôi, trả anh Lâm cho tôi!

Mai Chi tiến đến giật áo San, cô giằng co như muốn cào xé San. San bất lực, chẳng thể buông được cánh tay của Mai Chi đang bám chặt vào người mình. Cô mặc kệ cho dù đang bị giằng xé, dày vò.

-   Chị hãy biến đi, biến khỏi cuộc sống của tôi.

Mai Chi buông San ra, bước chân loạng choạng…

“Kít!”

- Mai Chi

Trong tích tắc, chiếc ô tô lao đến, toàn thân cô gái mặc bộ đồ trắng bị hất tung xuống lòng đường. Vết máu loang lổ.

Đám đông xúm xụm lại, mọi thứ hỗn loạn.

Mối giao thông tắc nghẽn, tiếng xe cảnh sát, tiếng xe cứu thương ầm ĩ cả một con đường.

Cô gái đứng bên cạnh mặt trắng bệch, dò dầm đứng dậy và lần từng bước đến bên vũng máu, chạm lên thân hình màu trắng. Cô gái run rẩy, như một phản xạ hất mình ra xa khỏi cô gái đang nằm bên vũng máu.

***

“SanSan, sau này con thích làm gì”.

“Con thích trở thành người giống chú”.

Khuôn mặt người đàn ông sạm lại, hằn lên những vệt lo âu.

“Nếu sau này chú đi thật xa, SanSan có buồn không?”

“Con sẽ không buồn, vì con biết chú chỉ đi xa rồi lại về thôi”

“SanSan của chú ngoan lắm!”

Một người đàn ông và một đứa bé ngồi bên thềm nắng chiều, dưới căn nhà gỗ.

Đó là một buổi chiều của 15 năm về trước.

***

Bệnh viện.

Phòng cấp cứu.

Cánh cửa của phòng mổ vẫn đóng chặt hơn 4 tiếng đồng hồ qua.

Cô gái son phấn nhòe nhoẹt, tóc rối tung ngồi khóc thút thít, những mảng thịt thâm lại vì lạnh.

Hai người phụ nữ và một người đàn ông dựa vào thành ghế, mắt đỏ hoe.

Hai người con trai đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng đi lại hay nhấp nhổm mỗi khi có người đi ra từ căn phòng ấy.

Người ở trong căn phòng đó là… SanSan.

...

Gần 10 tiếng đồng hồ trôi qua.

Vị bác sỹ già đi ra, tháo khấu trang y tế để lộ khuôn mặt căng thẳng bởi, hơn 10 tiếng qua, ông phải từng giây từng phút đối mặt với sự giành giật giữa sự sống và cái chết cho cô gái.

Ông nhìn những người thân ở ngoài đang mong chờ từ ông một câu trả lời. Ông khẽ gật đầu: "Qua cơn nguy hiểm rồi, cô gái cần được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt”

Như trút được gánh nặng, không khí căng thẳng như được giãn ra. Những khuôn mặt tràn đầy âu lo cất tiếng phờ phào nhẹ nhõm.

...

Trong những cơn mê trắng xóa, những mảnh ký ức chập chờn nối ghép. San thấy mình trơ trọi giữa một vùng toàn tuyết trắng. Cô lạnh, phía xa có bóng dáng thật thân quen nhưng đang quay lưng về phía cô. San cứ chạy, chạy mãi, cố đuổi theo bóng người ấy nhưng không kịp.

Đó là người cho San cảm giác yên bình, tĩnh lặng như mặt hồ, đó là người có bờ vai thật chắc để San dựa vào, đó là người mà San vẫn cảm thay an toàn và chẳng cần phải che giấu bất cứ điều gì khi ở bên. Đó là người mà bất cứ khi nào San làm gì dù ở đâu San cũng biết anh đang dõi theo từng bước đi của mình.

San chạy, chạy mãi, đưa tay với nhưng chẳng thể nào với tới anh.

San cất tiếng gọi, nhưng sao... mọi thứ cứ nghẹn lại.

Những cơn đau triền miên kéo dài. Những gương mặt thân quen, những ký ức chắp vá chạy chầm chậm trong tâm trí San.

***

Dường như em đã yêu (p.15) - 1

San chẳng cần che giấu điều gì khi ở bên anh (Ảnh minh họa)

-    Đức à, con về nghỉ ngơi đi, đã 3 đêm con không ngủ rồi, bác ở lại với San cũng được.

Bà Vy đặt tay lên vai Đức, anh quay lại, khuôn mặt thiểu não. Bàn tay vãn nắm chặt tay của San. Nhìn khuôn mặt hốc hác và bộ dạng của Đức, bà Vy xót xa. Chàng thanh niên quần áo xộc xệch, đôi mắt thâm quầng và dường như tâm lý quá xúc động khi nhìn thấy San bất động nằm trên giường. Cho dù là một người mẹ, nhưng lúc này, bà Vy cảm thấy mình phải mạnh mẽ hơn bất cứ khi nào để có thể là chỗ dựa cho SanSan, đứa con gái mà bà đã mang tội với nó 20 năm qua.

Đức bước những bước chân loạng choạng, có lẽ vì đã ngồi bất động quá lâu bên San. Lâm nhìn Đức với ánh mắt thương cảm, nói một câu gì đó động viên rồi nói sẽ cùng Đức về nhà.

Bà mẹ tội lỗi ấy ngồi lại, lấy tay vuốt lại tóc cho San. Lần đầu tiên bà có thể đến thật gần và chạm tay vào con gái mình, nỗi day dứt 20 năm qua của bà. Bà có lỗi với San, có lỗi với người cha đã mất và có lỗi với tất cả những thảm kịch mà bà đã gây ra cho San suốt 20 năm.

San vẫn bất động, dường như do tác dụng của thuốc mê, toàn thân San bị băng bó bởi một màu trắng toát. Đôi chân San bị băng bó và qua những lớp băng, bà vẫn  thấy máu thấm từng mảng đỏ đặc đến xót xa.

Chị gái và bố mẹ San đứng bên ngoài. Họ không muốn cắt ngang khoảng khắc giữa San và mẹ đẻ của mình. Có thể nói được gì, trách móc được gì khi San vẫn đang bất động nằm trên giường như thế. Người phụ nữ kia dù có thế nào đi chăng nữa, đó cũng là mẹ của San và sự thật chẳng thể nào thay đổi được. Cho dù 20 năm qua, tất cả đều cố giấu đi sự thật ấy đúng như ước nguyện của cha đẻ San, là bởi họ muốn cho San có một gia đình thật sự, chứ không phải bơ vơ đứng giữa cuộc đời với số phận của một đứa trẻ có mẹ bị ruồng rẫy và mồ côi cha.

***

-    Tình trạng của bệnh nhân San tuy đã qua cơn nguy hiểm nhưng lại phát hiện ra một số vấn đề khác. Tôi có điều muốn biết là trong gia đình ta, đã có ai từng mắc căn bệnh ung thư não chưa?

-    Ung thư não ư, ý ông là gì?

-    Xin bà hãy trả lời câu hỏi của tôi.

-    Có… đó là chú, à không, cha đẻ của San.

   Đây là một dạng bệnh di truyền và đang trong giai đoạn mới hình thành khối u…

...

Cánh cửa khép hờ…

San mở mắt, toàn thân đau ê ẩm…

Câu chuyện vô tình lọt vào tai San, từng từ, từng từ một. Bác sỹ nói rất nhiều, những khuôn mặt âu lo củangười thân. Tai San ù đi và cô đã ngất lịm trong nỗi đau...

***

Sáng sớm, gió thổi tung bay rèm cửa trắng, nắng mỏng nhẹ vào phòng. Căn phòng trắng tinh. Đức ra kéo lại vạt rèm cho ngay ngắn. Rồi nhẹ nhàng lại gần cầm lấy tay San.

-    Em có muốn ra ngoài đi dạo không?

Đức dìu San ra khỏi giường bệnh, dìu cô lên xe lăn. Hai chân San vẫn trong thời kỳ cần cố định và tránh việc đi lại nhưng với việc cố định San trong căn phòng này quả là một cực hình. Đức biết điều ấy nên anh đã cố gắng dành thật nhiều thời gian bên San để cô không thấy đơn độc. Anh tìm những câu chuyện vui kể cho San, bón cho Săn ăn từng thìa cháo, nhẫn nại đợi San sau những ca xét nghiệm và đều đặn cho San ngồi lên xe lăn để cô có thể đón ánh nắng mặt trời vào những buổi sáng.

-    Rượu Vang, những cánh chim kia bay về đâu?- San ngước nhìn lên bầu trời, đưa tay chỉ những cánh chim trắng.

-    Chúng đang đi về nơi có niềm vui và hạnh phúc.

-    Nơi ấy có phải thiên đường không?

-    San… đừng nói như thế, hứa với anh!

Đức vòng tay ôm lấy San, cô nằm gọn trong lòng anh. Như có điều gì đó khiến anh cảm thấy khoảng cách giữa hai người thật xa dù cô đang ở rất gần. San giống như một pho tượng im lìm, xa cách.

Anh muốn ôm cô thật chặt, bên cô thật gần để xua tan đi những suy nghĩ lẩn khuất trong tâm trí cô. Đức không muốn nhìn thấy cô như thế! Anh muốn thấy cô cười, muốn cô quay trở về là cô bé dễ thương bướng bỉnh ngày nào. Nhưng người ngồi đây rõ ràng là cô bé ấy nhưng lại không phải. Xa xôi và lạnh lùng.

***

Lãng đãng đã là những ngày cuối năm. Mùa Đông năm nay giá lạnh và ảm đạm. Đã hơn một tháng rồi, San vẫn phải trôi qua những ngày tháng dài dằng dặc trong bệnh viện, mặc quần áo bệnh nhân, đi lại bằng xe lăn, mùi thuốc truyền, những vết tiêm và những ca phẫu thuật cộng thêm những đợt xét nghiệm làm cô chán ngán. Đức vẫn vào với cô hàng ngày, đều đặn, chẳng thiếu một hôm nào. San bực bội với sự quan tâm ấy, San cáu kỉnh với anh vô cớ và cố gắng làm cho Đức chán nản khi ở bên San. Nhưng Đức vẫn bình thản với những lời nói vô tình ấy, với những cáu kỉnh chẳng đầu chẳng cuối của San, Đức vẫn đến và ở bên San, che chở cho cô cho đến khi cô nhắm mắt ngủ anh mới yên lòng để ra về.

Tóc San bắt đầu có dấu hiệu rụng. Những đám tóc chỉ mới chạm nhẹ vào đã rời ra từng mảng. San cáu kỉnh rồi bật khóc, những sợi tóc rơi xuống nền gạch men trắng toát.

Đức đứng ngoài nhìn xót xa, anh chỉ muốn chạy đến bên San để xoa dịu nỗi đau trong cô. Nhưng mọi cố gắng giờ này đều vô vọng, thậm chí cô còn chẳng nghe những lời anh nói, chẳng muốn gặp mặt anh.

San trở nên lãnh cảm với mọi thứ, nỗi đau và quá nhiều chuyện mà cô phải trải qua biến cô trở thành con người hoàn toàn khác. Những người thân đau xót khi nhìn thấy San nhưng họ càng cố gắng an ủi San thì cô càng cảm thấy đấy là sự thương hại. Lâu rồi không thấy San cười, nụ cười ấy tắt lịm từ bao giờ không ai biết, San cứ trầm ngâm, lặng im, chẳng nói chuyện với ai, đôi mắt trở nên vô hồn.

Giáng sinh

Mùa Đông lạnh lẽo và trắng xóa, trong bệnh viện người ta không bao giờ cần biết hôm nay có phải là Giáng sinh hay không.

Những sắc đỏ thay vào đó chỉ thấy trắng xóa, những khuôn mặt âu lo, những tấm áo blouse  trắng toát đi lại.

Đức vẫn đến thăm San hàng ngày, kiểm tra mọi thứ, đọc bệnh án. Đức rất ân cần, đôi mắt nhìn San cảm thông, lo lắng. Nhưng San vẫn như một pho tượng, khuôn mặt lạnh và đôi mắt xa xăm.

San đã mất hết mọi cảm giác… mọi thứ xung quanh, những người bên San giờ trở nên vô hình, khoảng cách xa vời vợi. Có một bức tường chắn thật lớn giữa San và mọi thứ đang diễn ra xung quanh.

-    San, anh luôn ở đây, hãy nhìn anh đi! -  Giọng Đức ấm áp vỗ về.

   Anh đi đi, em không muốn gặp anh, đừng đến đây nữa.

-   

-    …

San còn lại một mình. Sợ hãi nhất đối với cô lúc này là cô nhận ra mình yêu người con trai ấy. Cô đã yêu cái tên Rượu Vang thân thiết ấy từ bao giờ và không biết rằng, mỗi lần gọi anh như thế, cô đều vui và thích thú lắm. Cô đã yêu anh, yêu cái cách anh nói chuyện, yêu cả những nhận xét thấu hiểu cô đến tận tâm can, yêu anh, yêu tất cả những gì thuộc về anh.

Nhưng, cuộc sống không cho phép cô nói trước về tương lai. Hiện tại, cô biết, cô yêu anh và chắc chắn anh cũng vậy.

(Còn nữa)

Dường như em đã yêu (P.1)

Dường như em đã yêu (P.2)

Dường như em đã yêu (P.3)

Dường như em đã yêu (P.4)

Dường như em đã yêu (P.5)

Dường như em đã yêu (P.6)

Dường như em đã yêu (P.7)

Dường như em đã yêu (p.8)

Dường như em đã yêu (P.9)

Dường như em đã yêu (P.10)

Dường như em đã yêu (P.11)

Dường như em đã yêu (P.12)

San đang phải đối mặt với cơn đau của bệnh tật và nỗi đau giằng xé trong lòng mình. Cô nhận ra mình đã yêu Rượu Vang nhưng lý trí không cho phép cô nói điều đó. Cô cáu kỉnh, gắt gỏng với anh... nhưng thực ra cô rất cần anh bên cạnh ân cần như thế! Liệu rồi, cô gái yếu đuối đó có vượt qua cơn đau bệnh tật để thực hiện những ước mơ ấp ủ, tận hưởng cuộc sống hạnh phúc của mình bên gia đình và chàng trai cô yêu thương. Mời các bạn hãy đón đọc phần cuối "Dường như em đã yêu?" trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống vào lúc 23/4/2013 nhé!

Theo Quỳnh Thy (Khampha.vn)

Tin cùng sự kiện Dường như em đã yêu

Hotgirl - Hot boy Dù kín như bưng hay sexy hết nấc, 2 cô gái này vẫn khiến quý ông khao khát Sở hữu body bốc lửa, cả hai hot girl xứ Hàn đều là niềm khao khát của phái mạnh.
20/08/2017 00:10
Tình yêu giới trẻ hiện nay Cô gái Đồng Nai bị  phũ đẹp  tại Bạn muốn hẹn hò thay đổi khó ngờ Nhiều chàng trai vượt hàng trăm cây số, ôm hoa đến làm quen với cô gái từng bẽ bàng vì bị từ chối hẹn hò.
19/08/2017 16:33
Tình yêu giới trẻ hiện nay Muốn sống trong  " địa ngục "  cứ lấy 6 kiểu phụ nữ này! Những kiểu phụ nữ này có thể biến cuộc sống hôn nhân trở thành địa ngục.
19/08/2017 13:50
Tình yêu giới trẻ hiện nay Cô bạn thân vung tiền, cướp chồng sắp cưới từ tay tôi Tin tưởng, chủ quan và nghèo… đó là những lí do khiến ngày cưới đã cận kề mà cuối cùng tôi mất anh! Nỗi đau này bao...
19/08/2017 13:45
Tình yêu giới trẻ hiện nay Chỉ thích nói bậy khi yêu, tôi có bệnh hoạn không? Tôi yêu rất mãnh liệt. Bản thân tôi cũng liên tục dùng từ bậy bạ với chồng, có như thế tôi mới tràn cảm hứng.
19/08/2017 09:52
Tình yêu giới trẻ hiện nay Khiến nhân tình của chồng  " xanh mắt mèo "  chỉ nhờ cái bẫy chuột Tôi là một người phụ nữ hiền lành trong mắt chồng, vốn vô cùng tin tưởng chồng nên chưa từng nghĩ có ngày mình lại...
19/08/2017 09:33
Siết chỉ tiêu và áp điểm sàn riêng đầu vào sư phạm Trước thực trạng nhiều trường sư phạm và trường đa ngành đào tạo giáo viên quy định mức điểm nhận hồ sơ chỉ 15,5....
19/08/2017 18:20
Điểm chuẩn ngành sư phạm thấp phản ánh vị thế của nghề giáo Ngành giáo dục chỉ nên tuyển sinh, đào tạo chỉ tiêu vừa đúng, vừa đủ, không nên chạy theo số lượng.
19/08/2017 13:15
Lương giáo viên chưa bằng người giúp việc, thí sinh thờ ơ với ngành sư phạm? “Tôi biết rằng mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng nếu so sánh đồng lương của một giáo viên với lương của một người...
19/08/2017 11:30
Cô giáo thu điện thoại, nam sinh nhảy từ tầng 3 xuống đất Trong giờ ra chơi, nam sinh T.Đ.Q. ở Ninh Bình đã bị cô giáo thu điện thoại đang cầm trên tay và gọi phụ huynh tới...
19/08/2017 09:40
Không thể nhập học vì sơ yếu lý lịch bị  ' bút phê '  gây khó Khi đi xác nhận sơ yếu lý lịch ở xã để nhập học, Đỗ Văn Hà (SN 1998) ở thôn 7, xã Yên Thịnh, huyện Yên Định (Thanh...
19/08/2017 08:15
Trẻ chọn sách hay ipad, phụ thuộc vào cha mẹ Người lớn phải làm tấm gương, bằng cách hãy cất các thiết bị điện tử vào túi xách. Hãy đọc sách nhiều hơn, và bằng...
19/08/2017 03:00
   
  • Các chuyên mục khác