Nụ hôn trong gió (P.3)

Thứ Bảy, ngày 18/05/2013, 09:18
Sự kiện: Nụ hôn trong gió

Đứng một mình nơi đây, tôi bỗng nhứo vòng tay ấm áp, yêu thương của Minh.

Tôi tóm tắt ý tưởng của mình cho cả lớp nghe, không khí xung quanh im ắng, tôi có cảm giác mình nghe rõ được từng vòng quay trên đầu mình như thế nào. Cô giáo khẽ gật đầu và mỉm cười khen ngợi. Tôi cũng nhận được sự tán dương từ phía các học viên khác. Bỗng có một tiếng nói từ phía dưới vọng lên.

-    Theo em, đây là một ý tưởng cũ rích và nhàm chán!

Cả lớp bỗng trở nên im lặng trước câu phản ứng của người đó. Tôi quay sang phải nhìn về phía có tiếng nói ấy. Một luồng ánh mắt sắc lạnh hướng về phía tôi.

-    Hãy chứng minh tại sao em thấy  nó “cũ rích” như em nói. Cô chủ nhiệm hướng chú ý về phía anh ta.

-    Câu chuyện này chẳng khác gì những câu chuyện ở các bộ phim Hàn Quốc mà chúng ta vẫn được xem. - Anh chàng cất cao giọng, một giọng nói lạnh lùng và ngạo nghễ.

-    Xin lỗi, nhưng đó mới chỉ là ý tưởng được trình bày miệng, còn đi vào chi tiết chắc anh chưa đọc nên đừng vội kết luận. - Tôi thẳng thắn đưa ra quan điểm của mình.

-    Tôi không biết chi tiết của cô như thế nào, nhưng nếu là ý tưởng, hãy làm mới nó dù nó là cũ rich đi chăng nữa.-  Anh ta có vẻ đắc ý khi nhận thấy phản công từ phía tôi.

-    Vậy theo anh cách tôi trình bày vừa rồi có gì không mới?- Tôi hỏi vặn lại.

   Cái cách cô gây chú ý cho người khác thật tẻ nhạt.

-    Có thể tôi tẻ nhạt nhưng kịch bản của tôi thì không. Nếu anh đã đọc qua kịch bản đó thì hãy lớn miệng nhận xét, tôi hoàn toàn tiếp thu còn nếu anh cho rằng mới chỉ nghe qua tôi nói đã vội nhận xét cả kịch bản thì tôi nghĩ anh không có tư cách. - Tôi nói khá gay gắt.

   Vậy cô nghĩ sao nếu như cô là biên kịch mà khi trình bày ý tưởng và  truyền tải cho diễn viên và đạo diễn cũng như cả ê kip làm phim ý đồ của cô khiến cho người khác buồn ngủ?

-    Anh…anh… - Tôi gần như nổi máu điên lến với cái thái độ rất chi là khó chịu của anh chàng tự dưng mọc đâu ra này.

-    Thôi được rồi, Hoàng Sơn, đây mới chỉ là bài tập đầu tiên thôi. - Cô chủ nhiệm xoa dịu không khí của cuộc đấu khẩu. Cả lớp có vẻ xôn xao, xì xào, tôi ngồi xuống và không gân cổ lên nữa. Quay mặt sang tôi thấy anh ta chẳng thèm nhìn xem thái độ của tôi như thế nào, anh ta rất chi là đắc ý.

-    Ôi, hóa ra đó là Hoàng Sơn, đạo diễn trẻ vừa được vinh danh tại liên hoan phim đó.

-    Ôi, sao anh ta lại có mặt ở đây nhỉ?

-    Cá tính quá!

Tôi nghe vài tiếng xì xào bàn tán của mọi người xung quanh. Hơi giật mình, tôi quay sang nhìn lại khuôn mặt và dáng dấp của anh ta. Đúng là đạo diễn Hoàng Sơn thật, tôi đã nhìn thấy mặt anh ta trên báo vào lần, nhưng trên báo có vẻ già dặn hơn ngoài đời. Tôi thấy anh ta mặt rất trẻ chứ không bụi bặm và nghệ sỹ như tấm hình tôi đã xem. Thì ra người học trò thành danh của cô chủ nhiệm vẫn ca tụng là anh ta đây, anh ta cũng xuất thân là dân ngoại đạo với điện ảnh. Càng bất ngờ hơn nữa khi anh ta học biên kịch sau đó mới đi làm đạo diễn. Đúng là kẻ lắm tài nhiều tật, nhưng cái thái độ trên báo khác hẳn thái độ ngang tàn ngạo nghễ như bây giờ. Ôi, anh ta đúng là kẻ kinh người!

Vậy mà trước kia tôi đã trầm trồ thán phục và ca tụng anh ta, lấy anh ta như một tấm gương để học tập cơ đấy.

Nụ hôn trong gió (P.3) - 1

Tôi không mạnh mẽ như tôi vẫn tưởng... (Ảnh minh họa)

Anh chàng đạo diễn này vẫn tỏ ra đắc ý khi vừa làm tổn thương tôi, làm bẽ mặt tôi trước cô chủ nhiệm và các học viên khác. Những lời lẽ sắc bén, lạnh lùng của anh ta đánh trúng tôi, một kẻ non nớt và bỡ ngỡ chưa hề có một chút phòng vệ nào. Tôi bỗng thấy bàn tay mình run run lên, và cái cảm giác uất ức nghẹn cổ họng. Dù sao thì cũng là kịch bản đầu tiên của tôi khi tham gia khóa học, cô giáo còn chưa kịp nói gì thì anh ta đã hắt thẳng một xô nước vào mặt tôi rồi.

Cô chủ nhiệm can thiệp để việc cãi vã giữa hai người không trở nên căng thẳng. Cô cũng đưa ra những nhận xét mà tôi cảm thấy hợp tình hợp lý hơn. Tôi được khen ngợi trong cách viết, lối dẫn, nhưng đề tài hơi cũ và tôi chưa làm mới được nó. Thêm vào đó tôi lại quá tập trung vào nội tâm nhân vật, và dường như tôi chưa làm chủ được những điểm thắt nút, xung đột. Nhưng điều đáng khen ở đây mà cô muốn dành cho tôi là tôi như đang viết bằng cả trái tim mình. Một lời nhận xét mang đầy tính thuyết phục và tôi cũng dễ tiếp thu những hạn chế của mình hơn. Sau khi chăm chú và ghi chép lại những điều cô nói, tôi nghiệm ra được rất nhiều điều, và cả nhìn thấy mình đã sai sót ở đâu.

Cuối buổi học cô chủ nhiệm nói sẽ thông báo 3 kịch bản sẽ được chuyển qua cho đạo diễn Hoàng Sơn để dựng thành phim. Cô sẽ không thông báo ngay trên lớp mà đạo diễn sẽ tự liên lạc với biên kịch. Các học viên ai cũng hào hứng, hồi hộp xem mình có được chọn hay không. Tôi thì đã… bớt hào hứng đi phần nào sau khi bị tên đạo diễn kiêu ngạo kia chém cho tơi tả. Tôi xếp sách vở rồi ra về, cầm đống kịch bản mà mình đã nâng niu với bao đêm thức trắng để viết nhưng hiện giờ nó lại bị cho là cũ rích. Tôi hơi buồn và thất vọng về bản thân, hoá ra, từ trước tới giờ tôi đã quá tự tin vào chính mình. Có lẽ mọi người nói đúng, Minh cũng nói đúng, tôi nên tập trung vào những gì tôi đã được học ở trường hơn là những thứ tôi chỉ thích chứ không hề có căn bản.

Tôi ra cầu Long Biên hóng gió, dạo trước còn có Vy đi cùng nhưng từ hồi tôi và Minh yêu nhau, chúng tôi không đi cùng nhau nữa. Chỉ có Bơm là chỗ duy nhất không thay đổi, còn mọi thứ tôi gạt Minh ra và thay thế vào đó là Vy. Tôi vẫn thường cùng anh đứng bên thành cầu vào những buổi chiều cuối tuần hóng mát, tôi thích được bước lên trên bậc sát thành cầu và dang tay đón gió. Minh vẫn thường kéo tay tôi lại vì sợ trong một phút phấn khích tôi sẽ rơi tõm xuống mặt sông hiền hoà nhưng đầy nguy hiểm kia. Tôi phì cười vì nghĩ anh lo xa quá, tôi muốn đứng lên như thế và nói với anh rằng, tôi có thể làm chủ được bản thân mình.

Tôi đứng một mình đón ánh hoàng hôn về vội vã, những đôi uyên ương đi bên nhau hạnh phúc. Tôi nhẹ nhàng đi bộ từ đầu bên này cầu, cái cảm giác đơn độc này thật kỳ lạ, tôi không biết mình muốn gì, không biết mình nghĩ gì, chỉ thấy lòng mình chơi vơi. Tôi và Minh, mối quan hệ ấy đã chấm dứt, có phải do tôi quá vội vàng hay còn điều gì mà tôi không thể nào biết được hay không!

Tôi đi bộ hết từ đầu cầu bên này rồi vòng ngược trở lại, tôi đứng quay ngược lại phía ánh đèn hướng từ thành phố. Bóng tối khẽ len lỏi và in hằn thành những dải mênh mông buồn vô tận. Tôi đang buồn, hẳn thế rồi! Cầm kịch bản trên tay, tôi thấy hoang mang cực độ, thứ tôi đang theo đuổi liệu có phải là con đường đúng đắn không? Hay tôi đang đi sai đường?

Tôi bỗng nhớ vòng tay ấm áp của Minh. Tôi không mạnh mẽ như tôi vẫn tưởng. Thì ra cái cảm giác được anh bao bọc lại yên bình như thế! Ở bên Minh, anh luôn che chở cho tôi, anh luôn vạch sẵn mọi thứ và tôi chỉ việc làm theo. Tôi đã từng ngột ngạt với điều đó nhưng hoá ra, là người quyết định và tự làm theo ý mình chẳng hề đơn giản chút nào.

Nhìn đồng hồ đã 9h tối, tôi về nhà, leo lên giường đánh một giấc ngủ say. Mặc kệ quần áo vứt vương vãi trên sàn nhà và có thể sáng hôm sau mẹ sẽ đánh cho tôi vài cái vì cái tội bừa bãi. Tôi cần yên tĩnh. Tôi cần ngủ, chỉ ngủ mà thôi. Tôi cần được tĩnh tâm và không muốn phải nghĩ đến bất cứ điều gì nữa.

* **

Sáng chủ nhật, tôi dậy sớm hơn thường lệ vì có lẽ tối qua đã ngủ quá nhiều. Buổi sáng ra ban công đón không khí sớm mùa Thu cho tôi cảm giác dễ chịu. Điện thoại từ tối qua có tin nhắn, tôi mở ra, đó là một tin nhắn từ Vy:

Tớ đi qua và nhìn thấy cậu đứng chơi vơi một mình ở đó, tự dưng thấy có lỗi với cậu rất nhiều…”

Tôi nhún vai khó hiểu, điều gì Vy làm có lỗi với tôi cơ chứ? Hay là việc cô ấy không ở bên tôi lúc ấy, hay lâu rồi chúng tôi không cùng nhau ngắm hoàng hôn?

“Tớ không sao, tối qua bỗng cần một chút cảm xúc nên mới đứng một mình ở đó. Lần sau đi, nhất định sẽ có cậu”.

Tôi nhắn lại như vậy cho Vy yên tâm, có lẽ có một đứa bạn dở dở ương ương ở bên cạnh và luôn gây phiền phức là điều quá khó khăn với cô ấy. Tôi không muốn mình phải làm gánh nặng của ai cả.

Tôi cũng chỉ ở nhà được qua bữa trưa ăn cùng gia đình rồi lại tót ra đường. Mẹ luôn than phiền rằng con gái nên học bếp núc và nên gần gũi bố mẹ để có thể học cách sắp xếp mọi thứ. Nhưng với tôi, cứ sểnh chân một cái là tôi lại lướt lơ ra ngoài, hết công to việc lớn ở trường ở lớp, các đoàn thể ban ngành các nhóm hội rồi lại đến những việc bé cỏn con của riêng mình. Tôi không thích hợp với việc chỉ ngồi một chỗ, vì trước đó, tôi đã thử làm theo lời mẹ nhưng tôi thấy đấy là điều nhạt nhẽo vô cùng...

Giữa cái nắng chang chang, tôi phi xe đến The HL Tower, cũng chỉ vì một cuộc điện thoại mà tôi không ngờ tới, đúng ra là tôi không hề nghĩ tới. Trợ lý của một đạo diễn nào đó, của một hãng phim nào đó mà tôi nghe câu được câu chăng hẹn tôi 1h30 phải có mặt để có vài công việc muốn trao đổi. Chẳng lẽ kịch bản của tôi lại được chọn ư? Đúng là… tôi không dám mơ nữa.

(Còn nữa)

Nụ hôn trong gió (P.1)

Nụ hôn trong gió (P.2)

Tại sao Vy lại cảm thấy có lỗi khi nhìn thấy "tôi" lang thang một mình ở cầu Long Biên? Phải chăng giữa Vy và Minh - người yêu cũ của "tôi" có bí mật gì đó? Liệu có phải Minh chia tay "tôi" vì có tình cảm với Vy hay vì lý do nào khác? Mời các bạn hãy đón đọc phần tiếp theo "Nụ hôn trong gió" trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống vào lúc 10h00 ngày 19/5/2013.

Theo Quỳnh Thy (Khampha.vn)

Tin cùng sự kiện Nụ hôn trong gió

Tình yêu giới trẻ hiện nay Là vợ, bạn có quyền lấy tiền từ ví chồng mà không xin phép? Nhiều quan điểm cho rằng lấy tiền trong ví của chồng là một trong những quyền lợi mà hôn nhân dành cho phụ nữ
17/08/2017 14:49
Những chuyện gia đình 1001 tuyệt chiêu  moi  tiền chồng của các bà vợ Bức xúc mãi cũng không giải quyết được vấn đề nên nhiều chị em quay sang nghĩ ra mọi chiêu để “moi” tiền chồng. Có...
17/08/2017 14:08
Tình yêu giới trẻ hiện nay Ngán ngẩm với  " núi "  bát đũa, cô dâu mới được dân mạng thương cảm Cảm thông với cô dâu mới phải "chiến đấu" với núi bát đĩa, nhiều người chia sẻ bí quyết để công việc này không còn mệt...
17/08/2017 13:05
Tình yêu giới trẻ hiện nay Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa (Phần 1) Trái tim cô lại rộn ràng trong lồng ngực mà cô cứ ngỡ, chiếc áo mỏng không thể nào che chắn được.
17/08/2017 11:38
Những tâm sự hay Đau đầu vì hễ yêu ai, người đó đều gặp xui xẻo Cả 4 anh chàng khi yêu cô gái này đều không may gặp phải những sự cố oái oăm.
17/08/2017 10:00
Ngoại tình thời nay Phát hiện chồng có vợ lẽ trong hoàn cảnh chẳng ai ngờ Tôi thấy rõ như in cảnh chồng mình đang xúc từng thìa cháo bón cho cô gái trẻ và rất xinh đẹp ấy.
17/08/2017 10:00
Xét tuyển bổ sung ĐH, CĐ năm 2017: Điều cần biết để không mất cơ hội Theo quy định của Bộ GD&ĐT, trong vòng 15 ngày kể từ khi trúng tuyển, thí sinh không nhập học coi như không trúng...
17/08/2017 13:00
Đầu vào sư phạm thấp: Thấy gì từ cách đào tạo giáo viên tại Anh quốc? Những ngày qua câu chuyện về điểm đầu vào ngành sư phạm vẫn chưa hề khiến dư luận "hạ nhiệt" nhất là có những trường...
17/08/2017 10:30
Hiện thực hóa ước mơ đẹp từ Học bổng Colgate Mở đầu năm học mới 2017, chương trình “Học bổng Colgate – Nụ cười thắp sáng ước mơ” trở lại với nhiều học bổng hơn,...
17/08/2017 10:00
Nhiều trường đại học quân đội tuyển bổ sung Trường Sỹ quan Kỹ thuật quân sự, Sỹ quan Lục quân 1, Đại học Thông tin liên lạc… là các trường quân sự dành nhiều chỉ...
17/08/2017 08:20
9 việc làm cha mẹ nên công khai giúp con thêm tự tin, độc lập Dành những điều tốt đẹp nhất cho con không có nghĩa là giấu nhẹm đi những khó khăn, trăn trở của cha mẹ. Hãy làm ngay...
17/08/2017 03:00
Năm 2018 sẽ có điểm sàn riêng cho ngành sư phạm Một số trường đưa ra mức điểm chuẩn đầu vào sư phạm thấp đã khiến xã hội lo ngại về chất lượng đội ngũ giáo viên...
16/08/2017 21:08
   
  • Các chuyên mục khác