Xin cho em chuộc lại lỗi lầm

Chủ Nhật, ngày 22/12/2013, 00:01
Sự kiện: Tình yêu nữ giới

Hãy xiết chặt lấy tay em, hãy tin em thêm một lần nữa thôi để em có thể chuộc lại lỗi lầm.

Tất cả những gì chúng mình đã có, đã trải qua giờ chỉ còn là kỉ niệm, chữ kỉ niệm với em bây giờ sao buồn đến thế. Em muốn được quay lại, nhưng sao khó quá, nước mắt em rơi mãi, bây giờ nó đã vơi cạn rồi, biết làm sao khi những yêu thương đong đầy kia chỉ còn là kỉ niệm!

Đã 4 năm trôi qua kể từ ngày hai đứa mình chung lối, một mình ngồi cô đơn trong căn phòng nhỏ  tối tăm em thấy lạnh lẽo và nhớ anh thật nhiều. Nhớ những kỷ niệm vui buồn đã qua, nhớ quãng đời học sinh, sinh viên trong sáng, nhớ tất cả những gì gắn liền với tình yêu chân thành, tha thiết mà sâu lắng giữa anh và em.

Ngày ấy em là một người con gái hay cười, vui vẻ, em học khá nổi trội so với bạn bè trong lớp, da trắng, mặt khá xinh xắn, được nhiều người theo đuổi nhưng có chút kiêu hãnh, em đã tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ yêu người cùng lớp, yêu người ở xa nhưng sự đời thật khó đoán. Những ngày đầu bước chân vào trường cấp 3 em cảm thấy háo hức và vui mừng, cảm giác như mình được lớn lên thật sự. Và rồi cũng tại đây em đã gặp anh – gặp người đàn ông mà em không nghĩ mình sẽ gắn bó và yêu nhiều như thế. Lúc đó, trong mắt em anh chỉ là một chàng trai quá đỗi bình thường, gầy gò, ốm yếu, dáng đi khom lưng và còn lệch vai nữa, em chẳng có ấn tượng gì với anh cả, dù chỉ trong suy nghĩ em cũng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu một người như thế. Thời gian đó thậm chí em đã rất ghét anh, ghét con người anh, ghét vẻ mặt ngô nghê và sự thô kệch của anh. Lúc ấy em đã không thể biết anh chính là người cùng em đồng hành cùng em trong suốt quá trình học tập cho đến khi em bước vào giảng đường đại học.

Tuổi 16, 17 là cái tuổi trăng tròn, cái tuổi đẹp nhất của thời thiếu nữ, em đã có lúc ước mình sẽ có một chuyện tình lãng mạn như trong phim Hàn ấy. Cái tuổi học trò với tà áo trắng cứ thế dần trôi và rồi anh đến, anh đến bên em nhẹ nhàng, nhẹ nhàng tới mức em không kịp nhận ra em cần sự nhẹ nhàng đó, anh nhẹ nhàng tới bên em, nhẹ nhàng đi bên em. Lúc đầu khi anh theo đuổi em, em đã nghĩ anh thật điên rồ, làm sao chúng ta có thể yêu nhau được, nhưng anh đã làm cho em thấy là em nhầm. Lúc nào anh cũng nhẹ nhàng và ấm áp đến không ngờ, anh mang đến cho em từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Em thích những người đàn ông có ý chí và nghị lực, biết vươn lên trong cuộc sống và anh đã cho em thấy anh là người như thế.

Nhà anh không quá nghèo, không quá khó khăn, nhưng mẹ thì thường xuyên đau ốm, một mình cha anh phải cáng đáng mọi việc trên vai, chăm mẹ, nuôi 2 anh em ăn học và cho gia đình anh có được một sự êm ấm và đầy đủ như bao gia đình khác. Tuy có chút lạnh lùng và nghiêm khắc, có những lúc áp lực đè nặng lên vai cha khiến cha nặng lời với anh và mẹ, đã có lúc những điều đó khiến anh nghĩ cha ghét anh, cha không thương anh. Nhưng may thay anh giàu quyết tâm, anh học không giỏi nhưng có cách ứng xử thông minh, người ta bảo con người khôn ngoan được đánh giá ở cái cách ứng xử đó. Anh siêng năng, cần cù, anh hiền lành, tốt bụng và em không thể phủ nhận để rồi đến một ngày em nhận ra con tim mình thổn thức và lỗi nhịp khi nhìn thấy anh. Em biết mình đã yêu! Tình yêu ngây thơ đó cứ mãi trôi với bao lời thề non hẹn ước, không có gì để chắc chắn và để đảm bảo rằng tình yêu đó bền vững và mãi mãi cả, nhưng lúc đó chúng ta đã đến với nhau với tình yêu thật sự chân thành của cả hai.

Những ngày đầu đặt chân lên giảng đường với nỗi hân hoan, tự hào và hạnh phúc vì mình đã là một tân sinh viên, em cảm thấy háo hức và vui mừng. Nhưng cũng từ đó em chìm trong mông lung của nỗi buồn, suy nghĩ về tình yêu nhỏ bé của mình trong thế giới to lớn này. Ngày tháng cứ dần trôi qua, mảnh đất Huế làm em cảm thấy buồn và trống vắng trong tâm hồn, em nhớ anh, nhớ gia đình, em cảm thấy lạc lõng và cô đơn. Em đã quen được gần anh, yêu thương, chiều chuộng, giờ đây một mình nơi đất khách quê người với em thấy thật tồi tệ. Hơn ba tháng nhập học mà em không có bạn, mọi người nói em khó gần, và thật sự em cũng không muốn chơi với họ. Em chỉ có một mình, và chỉ muốn nghĩ tới anh, những sự cô đơn, sự trống vắng bủa vây lấy tâm hồn em, Huế lãng mạn, nhẹ nhàng sâu lắng nhưng cũng thật buồn. Những cơn gió kèm mưa phùn trong những ngày đông giá lạnh càng làm lòng em se lại. Em thật sự muốn có anh bên cạnh.

Rồi anh đã đặt chân đến mảnh đất này, em cứ ngỡ rằng xa anh em sẽ không thể giữ được anh, không còn anh để nhớ nữa, không còn anh để yêu thương, không còn anh để tâm sự nữa, không còn sự quan tâm và lo lắng từ anh, và em cũng đã từng nghĩ anh sẽ không yêu em nhiều đến thế, không vượt qua mọi gian nan, khó khăn, trở ngại và xa cách để đến với em như thế. Nhưng sự thật thì bất ngờ. Và từ đó cuộc sống của em nó gắn liền với anh, luôn có anh. Em đón nhận anh, đón nhận tình cảm của anh, em trân trọng và gìn giữ nó, hai đứa đến với nhau với tình cảm chân thật của tuổi học trò và vun đắp bằng sự cố gắng, quan tâm, chia sẻ, an ủi của thời sinh viên. Em đã thật sự hạnh phúc khi có anh ở bên động viên, chia sẻ và giúp đỡ.

Thời gian cứ thế trôi đi, em sống và học tập trong sự quan tâm yêu thương của anh, sống trong sự nuông chiều, sống trong tình yêu vô bờ bến ấy. Em hiểu anh yêu em nhiều như thế nào, thương em như thế nào, em cứ ngỡ anh không thể sống nếu thiếu em, và cũng từ đó em phạm sai lầm. Em trở nên ghê gớm, em bắt anh phải thế này thế kia, làm anh khóc thật nhiều, vì em thấy dù em có làm gì, có bắt nạt anh thì anh vẫn luôn nhẹ nhàng, quan tâm đến em, không bao giờ to tiếng với em, và trong đầu em đã có một suy nghĩ ngu ngốc rằng phải làm cho anh giận, làm cho anh buồn thì em mới vui, em đã thật tàn nhẫn. Em đã rất hối hận mỗi khi làm anh đau nhưng em không thể dừng lại, dường như sự ngạo mạn, hiếu thắng lấn chiếm hết tất cả. Và rồi anh cũng đã giận nhưng tất cả không như những gì em đã tưởng tượng, nó không theo ý của em, đến khi em nhận ra và muốn tất cả sẽ quay lại như xưa thì đó cũng là lúc anh bắt đầu thay đổi. Anh không còn quan tâm tới em nhiều như ngày trước nữa, em đã khóc thật nhiều, anh cũng đã hứa thật nhiều rằng anh sẽ sống vì em, sẽ thay đổi nhưng cuối cùng thì với anh sự nghiệp vẫn là thứ quan trọng nhất.

Những bộn bề lo toan của công việc, cuộc sống đã làm anh thay đổi thật nhiều, anh đã lãng quên mất em thì phải, không quan tâm nhiều, không lo lắng nhiều, hay nổi nóng, những ngày lễ, sinh nhật, anh cũng chỉ gửi cho em một tin nhắn để chúc mừng. Em đã chờ đợi một lời xin lỗi từ anh, nhưng chờ mãi, chờ mãi, em cũng không có được nó, bởi những lúc em có đúng, hay em làm sai, thì chỉ mỗi mình em phải nói ra lời xin lỗi để giảng hào từ hai phía, một lời xin lỗi đơn phương dù có đúng hay sai. Nhưng anh ạ, em yêu anh sao yêu nhiều đến thế, em cứ yêu và yêu vậy. Và đã có lúc em quên đi bản thân mình, em sẵn sàng đến bên anh như anh sẵn sàng đến bên em trong khi xa cách cả mấy trăm dặm, không ngại khó khăn, không ngại khổ, không ngại ngần sự tốn kém và cũng chẳng ngại đến những hậu quả khôn lường. Để rồi chuyện đâu cũng có đó, cái không muốn cũng xảy ra, cái không ngờ tới cũng đến, cái đau khổ nhất cũng phải chịu đựng.

Em không hối hận khi được làm người phụ nữ đầu tiên trong cuộc đời anh, không hối hận khi được cuộn tròn mình trong vòng tay anh mà ngược lại những giây phút đó đã thực sự hạnh phúc, hạnh phúc nhất suốt thời gian em và anh vun đắp, yêu nhau và đến với nhau, nó ngọt ngào, nhẹ nhàng, ấm áp và hạnh phúc. Nhưng anh ạ, điều em hối hận nhất là em không có đủ can đảm để đi cùng anh đến một nơi thật xa, thật xa, không ai biết chúng ta là ai cả, để chúng ta có thể giữ lại đứa con đầu lòng ấy. Em dã quá nhát gan, em sợ sự đàm tiếu của miệng lưỡi không xương của con người trong cái xã hội này, em sợ xử khinh bỉ của mọi người trong gia đình anh, và em sợ sự đau khổ của bố mẹ em khi biết em là con người yêu và vì yêu hết mình như thế. Em cảm thấy bản thân mình bất hiếu và đầy tội lỗi nhưng cũng vì những thứ em đã đánh mất, nên em đánh mất đi cả sự quan tâm của anh, sự yêu thương của anh dành cho em, sự chia sẻ, những tiếng nói ngọt ngào cũng dần dần tan biến.

Xin cho em chuộc lại lỗi lầm - 1

Em muốn được là hơi thở nhẹ nhàng của anh, muốn được là người sẽ bên cạnh anh bây giờ và suốt đời (Ảnh minh họa)

Em cứ khóc, khóc thật nhiều, thật nhiều, ngày này, đêm này qua đêm khác, em cảm thấy anh dần vô tâm hơn, thờ ơ với em hơn anh ạ. Nhưng có một điều mà suốt 4 năm yêu anh em chưa bao giờ muốn nghĩ tới dù cho anh có lạnh lùng, vô tâm, thờ ơ với em, dù với anh sự nghiệp là trên hết, em chưa bao giờ nghĩ tới thì nó lại xảy ra khiến em bây giờ như trôi nổi không bờ bến, và không một câu trả lời xác đáng cho cuộc đời và cho tình yêu của hai ta, em cảm thấy thật sự bế tắc. Em đã gây ra cho anh một nỗi đau lớn, nỗi đau mà em không bao giờ muốn nó đến với anh, nỗi đau mà nếu như nó đến với em thì em sẽ không thể chịu nổi, nếu nó đến với em có thể em sẽ tàn tụy và chết đi sống lại mấy trăm lần. Em đã từng tự hứa với bản thân mình rằng sẽ không bao giờ yêu ai khác ngoài anh, không bao giờ làm anh đau, không bao giờ phản bội anh, nếu có làm nhau đau, nếu có phải chia tay thì người nói ra là anh chứ không phải là em. Em đã từng khinh bỉ những người con gái yêu người này mà lại ở bên người khác, em ghét sự phản bội. Nhưng cuộc đời thật trớ trêu, em đã tự phá vỡ lời hứa của chính bản thân mình, đã say nắng một người mà em mới quen được 3 tháng, đã làm tổn thương anh, đã để lại cho anh một vết thương không thể nào lành lại.

Anh ạ! Em thật sự ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân em đúng không anh? Em thật ngu ngốc khi đánh đổi tình yêu suốt 4 năm của mình chỉ vì một tình cảm thoáng qua. Em không biết nên giải thích như thế nào cả về nỗi đau đó em gây ra cho anh, em cũng không biết nói sao cả, chẳng biết vì lí do gì nữa, chẳng biết vì sao ông trời lại đẩy em vào vòng xoáy của cuộc đời như thế, chẳng biết em là con người ngu ngốc tới mức độ nào nữa, em thật sự cảm thấy mình không xứng đáng với tình yêu chung thủy mà anh dành cho em bấy lâu nay, không xứng đáng với lòng tốt và niềm tin anh dành cho em. Em thật sự hối hận về điều đó, nhưng thật sự không biết giải thích điều đó với lí do gì cả. Em chỉ biết rằng khi sắp mất anh rồi em mới nhận ra em đã sai, em cần anh và yêu anh nhiều lắm. Trái tim em quặn thắt lại, em thật sự hối hận, hối hận lắm…xin lỗi anh và thật sự xin lỗi.

Em cứ tưởng chừng em sẽ mất anh mãi mãi, nhưng may mắn thay bàn tay anh đã níu kéo em lại, đưa em về bên anh bởi em biết anh còn yêu em rất nhiều. Lúc anh níu kéo em trở về, cũng là lúc em níu kéo anh lại với em, em cũng sợ anh sẽ quay lưng bước đi, bỏ mặc em giữa dòng đời tấp nập đầy chông gai và cạm bẫy này. Em sợ em sẽ đánh mất người em yêu thương nhất, người mà em yêu và yêu hết mình. Em sợ con đường em bước tiếp sẽ không có anh bên cạnh nữa. Chúng ta lại yêu nhau thêm một lần nữa, nhưng sao yêu thương này nó không còn như lúc trước, những ngọt ngào dường như tan biến, nhưng quan tâm dù là chút ít như trước không còn, hộp tin nhắn trước đó một ngày ít nhất cũng vài chục tin thì nay 2, 3 tin cũng hiếm thấy. Những câu nói nhẹ nhàng hay gắt gỏng lúc em làm sai cũng không còn nữa, tất cả đã bay đi đâu mất rồi, mà bây giờ thay vào đó những lời nói thờ ơ và lạnh nhạt một cách vô định. Những lời chửi mắng đến thậm tệ, những lời khinh bỉ và so sánh. Em biết em đáng bị anh chửi bới, đáng bị anh khinh bị, đáng bị anh ghê tởm, em cũng thấy ghê tởm bản thân mình mà, huống gì là anh đúng không anh? Em biết anh cũng đang đau lắm, mặc dù chuyện đã qua hơn nửa năm rồi, nhưng vết thương đó quá lớn. Khi anh chấp nhận em và chọn cùng em bước tiếp, em biết anh đã phải cố gắng kìm nén nỗi đau đó đến nhường nào. Vì còn yêu mà chấp nhận một con người đáng ghê tởm và xấu xa như em. Em cũng biết rõ khi em quay lại, em sẽ bị nỗi đau gây ra cho anh rày vò, bị chửi bới thậm tệ mỗi khi anh nhớ lại, nhưng em cảm thấy mình thật sự không thể thiếu anh, cảm thấy mình cần anh nhiều lắm, nên em chấp nhận và em đáng bị rày vò như thế.

Thật sự bây giờ em muốn quay lại như trước nhưng không thể được nữa rồi phải không anh?  Hai chúng ta đã chọn yêu thêm một lần nữa nhưng sao yêu thương lúc trước không trở về một lần nữa, vẫn là hai con người đó, nhưng dường như những nỗi đau cứ ngự trị trong lòng mỗi con người đó mãi, dù không muốn nhắc lại, nhưng chỉ cần một câu nói thờ ơ và vô tâm là nó lại hiện về. Dù biết rằng anh còn yêu em rất nhiều, còn thương em rất nhiều, em cũng thế, yêu anh và yêu rất nhiều. Nhưng sao chúng ta đã cho nhau cơ hội, đã níu kéo nhau lại mà không thể trao yêu thương cho nhau như trước, dù biết cách thể hiện nó khác xưa đi chăng nữa, thì tại sao những yêu thương không đong đầy nó lên.

Em không biết em còn đủ tư cách để đòi hỏi anh, mong chờ yêu thương nơi anh dành cho em thật nhiều hay không nữa. Nhưng chẳng phải chúng ta vẫn còn yêu nhau thật nhiều, vẫn cần nhau thật nhiều mà đúng không anh? Vậy mà giờ đây sự “im lặng” đang dần tăng lên làm nhau đau thật nhiều. Giá như em chín chắn hơn, cương quyết hơn thì có lẽ giờ đây em với anh vẫn ngọt ngào biết mấy. Em muốn cố gắng, muốn chứng minh em yêu anh và cần anh thật nhiều, nhưng em và anh đang xa nhau hơn 800km, em biết chứng minh như thế nào ngoài cố gắng học tập thật tốt, ra trường tìm một công việc ổn định và tiếp tục chờ anh đây. Cả 4 năm yêu nhau là cả 4 năm xa cách, em biết làm sao bây giờ đây hả anh? Và em cứ khóc, khóc thật nhiều, chỉ biết khóc thật nhiều, có lẽ em yếu đuối thật sự, chỉ biết khóc và khóc, nhưng anh biết không, em chỉ khóc cho riêng anh mà thôi!

Em muốn chôn sâu những quá khứ vào kỷ niệm, em muốn chôn thật sâu mọi quá khứ xấu xa và đau buồn vào một góc nào đó dù biết nó khó phai, và em cũng muốn anh hãy cố gắng như vậy. Em đang rất nhớ anh, đang khóc thật nhiều và có lẽ với anh cũng vậy, em biết anh cũng rất nhớ em, cũng khóc thật nhiều, em hiểu anh cũng như anh rất hiểu em, có lẽ từ nay và về sau cũng không có ai hiểu em nhiều như anh đã hiểu em, em biết chắc là như vậy.

Tối thứ 7 buồn, ngồi một mình với những dòng nước mắt khẽ lăm dài trên má, chạy xuống đôi môi làm em thấy mặn đắng, trời mưa, buồn lắm. Em muốn yêu thương của đôi ta trở về như lúc trước. Em muốn được tham lam như trước, muốn có anh ở ngay đây, muốn em được là của anh, muốn được cuộn tròn mình như con mèo con trong vòng tay ấm áp của anh, em muốn được là hơi thở nhẹ nhàng của anh, muốn được là người sẽ bên cạnh anh bây giờ và suốt đời.

Anh ạ! Em xin lỗi anh và mong anh hãy tha thứ cho em anh nhé. Anh bảo anh đã quyết định chọn em, nắm tay em bước tiếp, đó là một suy nghĩ đã chín chắn rồi. Vậy em mong anh hãy để tình yêu chân thành của em xua tan đi, lấp đi nỗi đau em gây ra cho anh anh nhé. Em biết sẽ rất khó để làm lành vết thương nơi trái tim anh, rất khó để đem yêu thương đôi ta trở về như trước, nhưng em sẽ cố gắng, anh cũng hãy cố gắng lên anh nhé, hãy xiết chặt lấy tay em, hãy tin em thêm một lần nữa thôi để em có thể chuộc lại lỗi lầm và yêu thương anh thật nhiều.

Xem thêm các bài viết liên quan:

Tạm biệt những nỗi đau trong em

"Anh à! Em là cô gái còn trong trắng"

Xin lỗi anh, dấu yêu trong em...

Xin lỗi anh, em đã yêu... người khác

Theo DL (Khampha.vn)

Tin cùng sự kiện Tình yêu nữ giới

Tình yêu giới trẻ hiện nay Hậu chia tay, cô gái bị bạn trai biến thái liên tục uy hiếp Đòi tiền, đòi cả quà cho người yêu mới, gã bạn trai bạc bẽo khiến cô gái chịu hết nổi.
19/09/2017 17:00
Bạn muốn hẹn hò Choáng váng vì chàng trai tán gái, chưa nắm tay đã rủ vào khách sạn “Ban đầu làm quen thì nói chuyện vu vơ, rủ đi cà phê, 5 hôm sau thì nắm tay rồi rủ đi khách sạn”.
19/09/2017 16:30
Những tâm sự hay Chết sững với sự thật suốt 13 năm mẹ đẻ và chồng giấu kín Cuộc hôn nhân với chồng tôi suốt 13 năm qua là sự sắp xếp của số phận hay là trò đùa ác độc?
19/09/2017 14:35
Tình yêu giới trẻ hiện nay Đám cưới xa hoa bậc nhất của con trai ông trùm bất động sản Nga Với gia tài khủng của người cha, "cậu ấm" này đã có một đám cưới xa hoa, sang chảnh như bước ra từ cổ tích.
19/09/2017 14:15
Giới trẻ 2017 Cặp đôi oan gia, 4 năm  chia chung cái bàn  giờ đã chung giường “Ghét của nào trời trao của ấy”, cặp đôi oan gia năm nào giờ đã trói buộc nhau suốt cuộc đời.
19/09/2017 11:45
Clip hot Phì cười với clip bố đen đủi bị con trai  " troll sấp mặt " Ông bố quay clip thể hiện sự chăm chỉ không ngờ bị con trai phá đám khiến dân mạng không nhịn được cười.
19/09/2017 10:37
Lạm thu đầu năm, ban đại diện cha mẹ học sinh đã  vô tình  tiếp tay Ông Trần Tú Khánh, Vụ trưởng Vụ Kế hoạch Tài chính, Bộ GD&ĐT khẳng định, để diễn ra những sự việc lạm thu như vừa qua...
19/09/2017 19:00
8 cách đơn giản, hiệu quả giúp trẻ  cai nghiện  công nghệ Chỉ với một số cách đơn giản, không khó để bạn có thể chữa khỏi "căn bệnh" nghiện công nghệ cho trẻ.
19/09/2017 13:00
Các khoản thu đầu năm học: Thanh tra đến đâu, sai đến đó! Ngay sau khi nhận được phản ánh của dư luận về tình trạng lạm thu đầu năm học, Thanh tra Bộ GD&ĐT đã kiểm tra đột...
19/09/2017 08:25
6 câu đố  " rối não  chỉ người có trí tuệ thiên tài mới trả lời được Nếu có thể giải quyết nhanh chóng tất cả các câu đố này, chắc chắn bạn có đầu óc của một thiên tài.
19/09/2017 03:00
Đầu năm học, nhiều trường lạm thu: Bộ GD-ĐT nói gì? Bộ GD-ĐT tiếp tục thanh tra các trường học về tình trạng lạm thu và sẽ xử lý nghiêm nếu các cơ sở giáo dục sai phạm.
18/09/2017 20:33
HN: Giòi bò ngoe nguẩy trong khay đựng cơm của học sinh tiểu học Hiệu trưởng Trường Tiểu học Hoàng Hoa Thám lý giải, do khay bê thức ăn của học sinh được rửa không sạch sẽ, 2 đĩa bị...
18/09/2017 19:45
   
  • Các chuyên mục khác