Bóng đá & những cuộc chiến (Kỳ 4)

Thứ Ba, ngày 30/04/2013, 10:01

MU đã chính thức giành danh hiệu vô địch Premier League lần thứ 13 trong lịch sử CLB. Báo chí những ngày qua vẫn ra rả với cụm từ “20 lần bước lên đỉnh cao nhất của bóng đá Anh”. 7 chức vô địch còn lại tất nhiên không gắn với tên tuổi Sir Alex Ferguson. Và 5/7 chiếc Cúp ấy Quỷ đỏ giành được dưới thời một quân nhân: Sir Matt Busby.

Bóng đá gắn liền với cuộc sống, kể cả những cuộc chiến với nhiều mất mát của nhân loại. Nhìn lại lịch sử của bóng đá thế giới, chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu những câu chuyện khó quên của giới túc cầu giáo với những cuộc chiến tranh đã qua.

Kỳ 4: Những huyền thoại được tạo nên từ cầu thủ mặc áo lính

Đi qua chiến tranh cùng bóng đá

Đằng sau SVĐ Old Trafford về hướng Đông có bức tượng của Sir Matt Busby. Những thành công của Sir Alex Ferguson đã biến MU trở thành người khổng lồ trong thế giới bóng đá hiện đại, nhưng tất cả phải thừa nhận, nó được tạo dựng trên những nền tảng đã đi vào huyền thọai của Busby. Vậy nền tảng ấy là gì?

Khi còn là cầu thủ Busby đá vị trí trung vệ, được đá cho đội tuyển Scotland một lần vào năm 1933 và giành chức vô địch FA với Man City 1 năm sau đó. Thật mỉa mai là Busby đã đá cho những kình địch của MU: Manchester City từ năm 1929-1936 và Liverpool 1936-1939. Nhưng rồi sự nghiệp thi đấu của ông đã phải kết thúc sớm bởi sự bùng phát của Thế chiến II (1939-1945).

Bóng đá & những cuộc chiến (Kỳ 4) - 1

Sir Matt Busby (đứng giữa) khi còn trong quân ngũ

Gia nhập quân đội Anh, Busby được mời làm giảng viên giảng dạy các lớp học về thể chất ở Aldershot. Những người lính từng có quãng thời gian trước đó gắn bó với nghiệp quần đùi áo số là Joe Mercer, Cliff Britton, Tommy Lawton, Matt Busby, Stan Cullis, Don Welsh, Billy Cook, Arthur Cunliffe, Billy Wright, Archie Macaulay, Norman Corbett, Bert Sproston và Eric Stephenson.

Joe Mercer sau này là HLV của Man City giai đoạn 1965-1971 nhưng cũng chỉ cùng đội bóng này giành danh hiệu VĐQG một lần duy nhất vào mùa giải 1967-68. Stan Cullis - huấn luyện Wolverhampton từ 1948-1964 từng 3 lần cùng các học trò bước lên đỉnh cao nhất của xứ Sương mù các mùa giải 1953-54, 1957-58, 1958-59. Họ là những người trở về từ cõi chết, cùng mang những kinh nghiệm có được trong thời khắc vào sinh ra tử để làm cho bóng đá phát triển. Và tất cả phải thừa nhận, Sir Matt Busby mới xứng đáng là huyền thoại của các huyền thoại.

Theo lời kể của Sir Busby, điều duy nhất khiến ông vượt qua được cuộc chiến chính là bóng đá. Nhiều lần suýt nằm xuống vì những mảnh đạn, cái khao khát được xem trận chung kết FA Cup thôi lại giúp ông có nghị lực để vượt qua nỗi đau đớn của các ca phẫu thuật thiếu thốn công cụ, thuốc men ngoài chiến trường. Chiến tranh kết thúc, Sir Busby không đủ thể lực để tiếp tục thi đấu và lúc đó ông đã 36 tuổi. Một điều khá đặc biệt là ông đã từ chối lời mời làm HLV từ Liverpool - đội bóng mình từng khoác áo giai đoạn 1936-1939 để trở thành thuyền trưởng của một CLB thuộc hạng trung bình khá là MU.

Old Trafford đã bị tàn phá nặng nề bởi bom đạn trong Thế chiến thứ II và CLB đang rất nghèo, chỉ có một chút thành công trong 15 năm trước và đang đứng thứ 14 trên BXH giải hạng Nhất (tương đương giải Ngoại hạng thời điểm hiện tại). Busby đã kể rất nhiều cho các cầu thủ về các trận đấu trong chiến tranh, về tinh thần thi đấu của các chiến sĩ. Trận đấu đang diễn ra thì bị quân địch tập kích, rất nhiều chiến sĩ đã ngã xuống và những người còn lại luôn tâm niệm rằng chiến thắng ở những cuộc tranh tài sau đó sẽ để dành tặng các đồng đội không may mắn.

Busby đã phải mất 7 năm để cùng MU trở thành nhà vô địch của nước Anh (1951-52). Nhưng khi phương pháp huấn luyện quân đội của ông thấm nhuần trong các thành viên ở Old Trafford, thành công lại đến dồn dập. Quỷ đỏ giành thêm 4 chức vô địch nữa vào các mùa 1955-56, 1956-57, 1964-65, 1966-67, trước khi Sir Bosby phải tạm nói lời chia tay CLB vào năm 1969 vì những vấn đề sức khỏe.

Bóng đá & những cuộc chiến (Kỳ 4) - 2

Sir Matt Busby là người đặt nền tảng cho những thành công của MU

Chỉ cần sống sót, tôi sẽ lại chơi bóng

Tiền đạo Fred Chadwick của Ipswich và tiền vệ Albert Hall của Tottenham đã bị quân đội Nhật Bản bắt giữ khi đang làm nhiệm vụ ở Singapore. Nhiều năm sống trong ngục tù, chịu không ít đòn roi của quân phát xít, Hall đã may mắn có tên trong danh sách 58 người sống sót từ một chiếc tàu chở hàng Nhật Bản bị chìm ở Thái Bình Dương vào tháng 9/1943. Chadwick – cầu thủ đầu tiên ghi bàn cho Ipswich ở mùa giải 1938-39 cũng trở lại nước Anh sau những tháng ngày lưu lạc, bị đối xử như một loài cầm thú bởi sự tàn bạo của phát xít. Tâm sự khi quay lại sự nghiệp quần đùi áo số, cả hai người cùng nói: “Điều duy nhất tôi nghĩ nếu mình có thể quay lại Anh là bóng đá”.

Roy White, một trung sĩ của quân đội viễn chinh Anh và cũng tham gia vào cuộc rút lui khỏi nước Pháp vào năm 1940. Tuy nhiên, trên đường trở về ông và các đồng đội trên thuyền đã bị tập kích bằng ngư lôi. Được đưa vào bệnh viện với đôi mắt không còn nhìn thấy gì, White lặp đi lặp lại một câu duy nhất trong cơn mê sảng: “Bóng đá, tôi phải đá bóng”. 2 tháng sau, các bác sĩ trong bệnh viện phát hiện ra điều thần kỳ, thị giác của Roy White đã hoàn toàn phục hồi. Và chỉ 1 năm sau người ta thấy ông đang chạy trên các thảm cỏ trong màu áo Tottenham.

Bill Shorthouse – hậu vệ của Wolverhampton đoạt chức vô địch Anh 1953-54 từng bị thương nặng trong cuộc chiến Normandy. Corporal Alex Munro của Blackpool bị quân đội Đức bắt giữ vào tháng 7/1942 và bị giam giữ trong vòng 3 năm tại một trại tập trung. Thoát khỏi tay tử thần, Munro cũng như bao cầu thủ khoác áo lính khác lại trở về với những trận đấu, nơi họ nghe thấy tiếng cổ vũ trên khán đài như âm thanh của đạn pháo, trái bóng là vũ khí, cầu môn là quân địch. Sau Thế chiến II, ta đã bắt gặp những tinh thần thi đấu như giữa chiến trường đầy khói lửa, đạn bom.

Trước khi bước vào mùa giải 2012/13, HLV Daniel Sanchez đã đưa các cầu thủ Valenciennes vào một chương trình huấn luyện tại một trại tập trung quân đội bị bỏ hoang ở nước Pháp. Tại đây, những học trò của thuyền trưởng người Morocco có nhiệm vụ thay nhau canh gác hàng đêm. Giờ giấc tập luyện cũng hoàn toàn tuân theo những quy tắc trong quân đội: dậy từ 5 giờ sáng và đi ngủ từ 9 giờ tối.

Đầu mùa giải Ligue 1, Valenciennes có những chiến thắng như chẻ tre và trở thành chú ngựa ô của giải đấu cao nhất xứ lục lăng khi có thời điểm đã chen chân vào tốp 4, xếp cùng mâm với những ông lớn PSG, Lyon, Marseille. Valenciennes được giới chuyên môn đánh giá cao ở tính kỷ luật và tinh thần đồng đội, hứa hẹn sẽ là bất ngờ lớn nhất của bóng đá Pháp mùa này.

Tuy nhiên, tinh thần mà Sanchez đã truyền cho các học trò chỉ duy chỉ được đến hết giai đoạn lượt đi. Sự uể oải, đánh mất tác phong bắt nguồn từ một vài cá nhân không chịu nổi sự khắc nghiệt của chương trình huấn luyện. Vì các cầu thủ Valenciennes không đi lên từ gốc, chỉ trải qua một giai đoạn ngắn trui rèn trong môi trường quân đội. Chỉ có 1 chiến thắng trong 9 trận gần nhất, Valenciennes đã rớt xuống nửa dưới BXH và đang phải đối mặt với cuộc chiến trụ hạng khi chỉ có nhiều hơn nhóm cầm đèn đỏ 7 điểm sau 33 vòng đấu.

Mời các bạn đón đọc Bóng đá & những cuộc chiến (Kỳ 5) vào 7h sáng Thứ Tư (1/5)

Theo Quốc Hưng dịch theo tư liệu nước ngoài (Khampha.vn)
   
  • Các chuyên mục khác