Nhọc nhằn gia đình 4 đời mang phận tý hon

Thứ Sáu, ngày 17/08/2012, 03:00

Cả bốn đời nay gia đình này chưa có ai cao quá 1,3m. Với họ, để tìm được công việc làm hợp với sức vóc của mình chẳng dễ dàng gì.

Nếu ai có dịp ghé vào ngôi nhà tý hon của gia đình những “chú lùn” sẽ thấy mọi vật dụng trong gia đình cũng nhỏ nhắn như chủ nhân của nó. Cuộc sống mưu sinh của các “chú lùn” chẳng hề đẹp như trong chuyện cổ tích.

Cuộc đời những “chú lùn” không đẹp như cổ tích

Sớm tinh mơ, gia đình “chú lùn” ở thôn Bà Rén (xã Xuế Xuân 1, Quế Sơn, Quảng Nam) gồm người cha Lưu Qươn (82 tuổi) và các con Lưu Trịn, Lưu Tám, Lưu Thị Hoa cùng cao gần 1,3m rời ngôi nhà nhỏ, trên vai họ quẩy những đôi quang gánh tý hon. Cạnh những “chú lùn” là người mẹ “khổng lồ” Phạm Thị Điểm (83 tuổi) cao 1,50m với đôi sọt tre đi phía sau. Họ lao động ở “vườn cổ tích” - chợ Bà Rén mấy chục năm qua.

Đến chợ, người con trai thứ 4 Lưu Tám tách ra khỏi nhóm cùng chiếc xe kéo ọp ẹp cao quá người rảo quanh những cửa hàng vật liệu để xem ai mướn chở gì làm nấy. 3 thành viên Lưu Qươn, Lưu Trịn và Lưu Thị Hoa tản ra mọi ngõ ngách của chợ để quét dọn rác hoặc gánh nước bán. Riêng bà Điểm - người “khổng lồ” của cả nhà có nhiệm vụ theo sát chiếc xe chở rác, bởi chỉ bà mới đủ chiều cao để đổ rác lên xe.

Buổi sáng, chợ tấp nập cá tôm từ khắp nơi đổ về. Những “chú lùn” hì hục gánh nước từ cái giếng giữa chợ bán lại cho chủ buôn rửa cá. Dù tý hon, nhưng thời trai trẻ ông Qươn cũng tự hào đèo được 20-30 thùng nước mỗi ngày. Thời đó, mỗi thùng nước giá 2 hào, và bây giờ là 500đ/thùng. Thương cảnh gia đình tý hon, xã Quế Xuân 1 ưu ái dành cho ông suất đi thu tiền thuế chợ sau buổi gánh nước để lấy “đồng ra đồng vào”. Vậy là cộng cả tiền quét rác, trợ cấp thu thuế hằng tháng, gia đình của những “chú lùn” có 300.000đ.

Nhọc nhằn gia đình 4 đời mang phận tý hon - 1

Gia đình tí hon trong ngôi nhà của mình

Được biết, ông Lưu Qươn lúc ngoài 20 tuổi nhưng chỉ cao bằng mấy đứa trẻ con trong xóm. Ông đem lòng yêu cô Điểm ở gần nhà cao hơn mình một cái đầu. Lễ cưới hôm trước, hôm sau hai vợ chồng lại tiếp tục với công việc quét rác, gánh nước thuê ở chợ Bà Rén. Mới ngày nào vậy mà đã hơn nửa đời người ông gắn bó với cái chợ này. 11 đứa con đứa còn, đứa mất cũng gắn liền với chợ. Rồi vì bệnh tật, nghèo đói, chiến tranh nên chỉ còn lại 4 trai, 1 gái…

Người con nuôi tên là Lưu Thị Mười có sức vóc nhất nhà đảm đương hết công việc nặng nhọc ở chợ như gánh nước, kéo rác mãi cho tới khi lấy chồng mới thôi. Riêng người con cả Lưu Ngoạn không theo nghiệp chợ búa của ông bà mà chuyển sang nghề thợ đụng. Còn người con thứ 5 tên Lưu Hai thì bỏ nhà biệt xứ đi bán vé số ở Đà Lạt.

Với họ, để tìm được công việc làm hợp với sức vóc của mình chẳng dễ dàng gì. Có lần, những “chú lùn” cũng vào thị trấn để xin việc giữ xe hay làm phụ hồ. Nhưng người ta mới nhìn thấy hình dạng đó đã vội xua tay đuổi đi. Có người còn ác ý đùa: “Người vậy đứng mới đến bánh xe sao giữ xe được”.

Ước nguyện suốt 4 đời

Trong ngôi nhà nhỏ của họ ở xóm Bà Rén, những vật dụng cũng vừa vặn với chiều cao của chủ. Chúng tôi phải khom người lại mới chui lọt qua cánh cửa tý hon. Chủ nhà mời khách ngồi trên chiếc ghế mà thoạt nhìn giống ghế của những học sinh cấp 2. Trong nhà có 5 chiếc giường thấp lè tè, bề bộn nằm ở những ngóc ngách của ngôi nhà rách nát. Chiếc ghế gỗ ọp ẹp, đặt bên chiếc bàn tý hon. Ngay chiếc giếng khơi mà bà con lối xóm gom góp xây dựng cho gia đình họ cũng nhỏ nhắn không kém.

Ngôi nhà tý hon này là mái ấm của mấy thế hệ chú lùn. Bắt đầu từ ông Lưu Luyến (cha của ông Lưu Qươn) khi đó cũng chỉ cao 1,15m đến thế hệ con của Lưu Qươn và hai cháu nội cũng vẫn hưởng cái gen lùn di truyền suốt 4 đời. “Tui chẳng biết trời phạt thế nào mà từ cha tui đến đời cháu chắt chân cẳng đều bị vòng kiềng, người thì thấp một đoạn. Trước khi cha tui nhắm mắt xuôi tay, ông còn nhắn nhủ tui gắng lấy được vợ cao hơn mình mà cải thiện nòi giống cho dòng họ”, ông Qươn buồn bã.

Khi con cái của ông đến tuổi cập kè, mỗi lần chúng đi chơi ông bà đều căn dặn: “Chọn đứa mô cao hơn mình mà lấy”. “Mở màn” cho cuộc “cải tạo nòi giống” là người con cả Lưu Ngoạn lấy cô vợ cao hơn 1,6m. Chị Bích sinh hạ liền 6 người con nhưng 2 đứa Lưu Thị Phương (12 tuổi) và Lưu Thị Biểu (24 tuổi) lại mang gen của anh Ngoạn với chiều cao rất khiêm tốn. Nhìn hai đứa cháu nội nhỏ tý, ông Qươn than: “Đến đời thứ 4 rồi mà dòng họ nhà tui vẫn khổ như thế đấy”.

Hiện nay, người con út Lưu Thị Hoa (32 tuổi) vẫn đơn chiếc lẳng lặng đi về như một cái bóng. Cả ngày quần quật với rác rưởi ở chợ, đêm về chị lại gặm nhấm tuổi thanh xuân của mình trong một góc nhà. Thương đứa con gái lỡ thì, ông Qươn đóng một cái giường nhỏ xinh, giăng cả rèm và tủ kính để làm vui lòng con. Hoa tâm sự: “Người mình như thế này cũng chẳng muốn làm khổ ai cả. Đành cứ vậy mà sống thôi.

Gia đình tý hon của ông Lưu Qươn nổi tiếng ở đất Bà Rén làm lụng chăm chỉ suốt mấy chục năm quanh nhưng vẫn nghèo khổ suốt mấy thế hệ. Làm lụng quần quật, cái ăn thiếu thốn đã đẩy ông Lưu Qươn và người con trai Lưu Trịn bị bệnh lao. Nhưng tiền bạc không có để chữa trị, nên hai cha con cứ để vi trùng lao lớn dần trong người.

Theo Vũ Phong (Người đưa tin)
   
  • Các chuyên mục khác